Giống Như Đã Từng Quen Biết

Giống Như Đã Từng Quen Biết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322514

Bình chọn: 8.5.00/10/251 lượt.

hư vậy, nhìn hắn từng bước một mở rộng sự nghiệp to lớn như thế,

tự nhiên biết rất nhiều chuyện người khác không biết.

Hắn mang một ly cà phê

tiến vào, đứng ở trước bàn làm việc nói : “Lão bản, về chuyện Phó tiểu thư còn

muốn điều tra tường tận nữa không? Thám tử tư nói, bởi vì thời gian cấp bách,

hiện trong tay chỉ có tài liệu này. Có muốn điều tra tường tận thời gian cô ấy

ở Mỹ?”

Kiều Gia Hiên khẽ nâng

đâu, mặt không chút thay đổi liếc mắt nhìn hắn một cái, lập tức lấy cà phê,

uống một ngụm.

Viên trợ lý trong lòng

rùng mình, liền biết nên làm cái gì bây giờ . Liền cáo lui đi ra ngoài.

Kiều Gia Hiên cố gắng

đuổi hình ảnh của Phó Bội Gia ra khỏi đầu, đem đống văn kiện chồng chất như núi

từng cái xử lý sạch. Hắn không thể để cho một người phụ nữ ảnh hưởng chính

mình, quá khứ không có, về sau cũng không thể có.

Có lẽ là vẻ mặt tuyệt

vọng cùng thương tâm của Phó Bội Gia năm đó khắc sâu trong đầu hắn, cũng có lẽ

cô là người phụ nữ ở bên cạnh hắn lâu nhất, cho nên đến bây giờ ngày này hắn

khó tránh khỏi nhớ mong cô.

Kiều Gia Hiên nở một nụ

cười, hoàn toàn không có phát hiện chính mình cười có bao nhiêu chua xót cùng

cô đơn. Tiện tay cầm lấy áo khoác, liền đẩy ra cửa đi ra ngoài. Bên ngoài phòng

làm việc ngoại trừ thư ký thì không còn một người, thì ra đã qua giờ tan việc

từ lâu.

Lên xe chuẩn bị đi PU thư

giãn một chút, nhưng xe lại phanh lại ở một tòa cao ốc.

Đế Cảnh hoa viên!

Đúng! Chính là nơi Phó

Bội Gia ở mà thám tử tư đưa cho hắn.

Hắn dừng xe ở một bên,

lẳng lặng quan sát xe cộ ra vào cùng nhân viên.

Qua hồi lâu, hắn mới mãnh

liệt tỉnh ngộ, bản thân lại giống như một thằng nhóc, ở trong này ngây ngốc chờ

đợi. Kiều Gia Hiên trào phúng cười chính mình, khởi động xe, chậm rãi rời đi.

Vừa mới khởi động, một thân

ảnh quen thuộc đã thật sâu tiến vào trong mắt hắn——- Phó Bội Gia đi ra, mặc một

cái váy màu đen, cực kỳ bó sát người, hiện ra dáng người nhỏ bé cùng những

đường cong nổi bật của cô. Cầm trên tay cái túi da, còn một bên đang nghe điện

thoại cười nhẹ, tao nhã động lòng người. Cả người đã mất đi vẻ trẻ con năm đó,

lại càng có khả năng hấp dẫn ánh mắt đàn ông.

Nhìn bộ dáng của cô tựa

hồ đang đợi đón người của cô.

Kiều Gia Hiên trên mặt nở

một nụ cười lạnh, dừng xe ở trước mặt nàng, nói: “Lên xe!”

Phó Bội Gia giật mình

nhìn hắn, vẻ mặt không thể tin.

Kiều Gia Hiên xuống xe,

đối diện với cô: “Lên xe,có nghe thấy không đó!”

Phó Bội Gia quay đầu đi

chỗ khác, xoay người đi đến cửa nhà. Kiều Gia Hiên thấy cô làm như không nhìn

thấy hắn, một trận tức giận dâng lên, một phát bắt được tay cô, tiện thể khẽ

kéo, ôm cô vào trong lòng, chỉ cảm thấy vẫn mùi hương quen thuộc lượn lờ toàn

thân. Cuối cùng, cũng bất kể cô liều mạng giãy dụa, liền nhét cô vào trong xe.

Phó Bội Gia oán hận nhìn

theo hắn: “Kiều Gia Hiên, anh thật ghê tởm ——– mau thả tôi ra, chúng ta từ lâu

đã không có bất kỳ quan hệ gì.”

Kiều Gia Hiên miễn cưỡng

cười, gương mặt ở trước mặt cô từng chút phóng đại, gằn từng chữ một: “Phó Bội

Gia, em không nên lại xuất hiện ở trước mặt tôi. Sự xuất hiện của em, lại nhắc

nhở tôi Phó gia các người mắc nợ tôi.”

Phó Bội Gia sắc mặt tái

nhợt nhìn hắn: “Anh là ma quỷ!”

Kiều Gia Hiên ha ha cười:

“Chớ quên, em cũng ở bên cạnh ma quỷ này một năm trời. Lúc ấy em cũng rất thỏa

mãn đi!”

Phó Bội Gia trên mặt ửng

đỏ, nhìn chằm chằm phía trước, thế này mới chú ý tới xe đã nhanh chóng chạy,

nhịn không được hoảng sợ nói : “Anh muốn đưa tôi đi đâu?”

Kiều Gia Hiên quay đầu

nhìn cô một cái, tựa hồ cực kỳ thưởng thức biểu tình hoảng sợ của cô.

Xe cuối cùng dừng ở cửa

một quán cà phê.

Hắn không biết mình làm

sao vậy, tựa như muốn nhìn thấy cô, cảm giác được cô, thậm chí còn có một cổ

xúc động muốn ôm cô vào trong lòng.

Phó Bội Gia ngồi đối diện

hắn, một chút biểu tình cũng không có. Chỉ là chậm rãi quấy cà phê, giống như

hắn không tồn tại.

Kiều Gia Hiên môi động

vài cái, cuối cùng mới hỏi ra miệng: “Em mấy năm này sống thế nào?” Trước sự

lãnh đạm của cô , hắn lại có cảm giác chân tay luống cuống, ngay cả câu hỏi vào

đề cũng ngu ngốc tiêu chuẩn.

Phó Bội Gia nghe vậy nhìn

thoáng qua hắn, khóe miệng hiện ra một nụ cười tựa như trào phúng lại thê mỹ:

“Anh cảm thấy thế nào?”

Hai người lặng im không

thôi.

Thẳng đến một tiếng

chuông điện thoại di động phá vỡ sự yên tĩnh, Phó Bội Gia ấn nút nghe “Hiếu

Hiền à —– ừ —— có vài chuyện khác ——– không đi ——- muốn bồi thường cho anh như

thế nào a ——- anh nói đi?” Ngữ khí kiều mỵ động lòng người.

Kiều Gia Hiên sắc mặt

càng ngày càng xanh mét.

“Được —– vậy buổi tối

ngày mai tới nhà của em ăn cơm đi ——– ừm ——– em nấu đồ ăn. Được. Bye bye !”

“Em cùng hắn rốt cộc là

quan hệ gì?” Kiều Gia Hiên ngữ khí cực kỳ không tự nhiên.

Phó Bội Gia nhợt nhạt

cười: “Tôi cùng anh ấy là quan hệ gì, không cần thiết phải báo cáo với Kiều

tiên sinh anh đi!”

Kiều Gia Hiên ngẩn người,

không nói được câu nào. Quả thực, cô cùng hắn đã là người dưng . Có lẽ, trong

cảm nhận của Bội Gia, hắn ngay cả người xa lạ cũng không bằng.

Ph


XtGem Forum catalog