ực buông xuống, đưa tay kéo tập tư liệu trong ngăn kéo ra,
“Bịch “ ném tới trước mặt Phó Bội Gia.
“Em giải thích cái này
như thế nào?” Kiều Gia Hiên bỗng nhiên nheo lại mắt, không khí rơi vào trạng
thái đông cứng.
Phó Bội Gia tiện tay cầm
lên một tấm hình, “Xì” một tiếng, kiều mỵ bật cười: “Kiều tiên sinh, anh mới
sáng sớm đã gi cho tôi bốn năm cú điện thoại, chính là để cho tôi xem ảnh chụp
con trai tôi a. Thật sự là cảm tạ ngài.”
Dừng một chút lại nói:
“Đáng tiếc trình độ chụp không được tốt lắm. Vẫn là Hiếu Hiền trình độ tương
đối tốt, ở nhà tôi có rất nhiều hình so với mấy tấm này đẹp hơn nhiều. Nếu Kiều
tiên sinh thích, tôi có thể mang mấy tấm đến cho anh!”
Thái độ của cô hoàn toàn
chọc giận hắn, lửa giận mãnh liệt bốc lên từ đáy mắt hắn: “Vì sao em không nói
cho tôi, em sinh nó ra? Nó là con tôi!”
Phó Bội Gia bật cười
khanh khách : “Thật sự là buồn cười, Kiều tiên sinh, anh có cái gì có thể chứng
minh thằng bé là con của anh? Anh không phải là muốn có con trai đến điên rồi
đi. Nếu anh muốn có con trai, đàn bà bên ngoài muốn sinh con cho anh có thể xếp
hàng được mấy con phố rồi!”
Hắn bỗng nhiên đứng dậy,
giống như ngọn núi đứng lặng trước mặt cô, một phát bắt được cổ tay của cô,
cũng không cam lòng cố sức: “Bội Gia, chúng ta nói chuyện nghiêm túc!” Trong
giọng nói lộ ra vẻ khẩn cầu.
Cô tao nhã ngẩng đầu nhợt
nhạt cười, hoàn toàn không có bất kỳ ý nghĩ tránh nặng tìm nhẹ: “Được. Anh muốn
nói chuyện gì?”
Kiều Gia Hiên buông tay
cô ra, đối diện với cô: “Tôi xác định thằng bé là con tôi. Thật ra muốn chứng
minh là rất đơn giản . Hiện đại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chỉ cần
làm một cuộc kiểm tra AND là được rồi. Em cũng biết, nếu có chứng nhận kiểm tra
AND, tôi muốn xin quyền nuôi dưỡng con là chuyện dễ dàng.”
Cô lẳng lặng nhìn hắn,
giống như đang nghe người khác kể chuyện xưa, lãnh lãnh đạm đạm.
“Nếu anh muốn anh cứ đi
làm đi.”
Kiều Gia Hiên mang theo
một tia kinh ngạc nhìn cô: “Em không sợ?”
Phó Bội Gia cười nói:
“Kiều tiên sinh, vô cùng đáng tiếc. Thằng bé thật sự không phải là con trai
anh. Nếu như không có chuyện gì nữa tôi xin cáo lui!”
Kiều Gia Hiên không ngăn
cản cô rời đi, chỉ là lẳng lặng nhìn cô từng bước một rời đi, tựa như năm đó,
chỉ để lại mùi hương có như không phiêu đãng trong không kh.
Phó Bội Gia bận rộn bận
rộn đi qua đi lại trong phòng bếp, vài năm sống cuộc sống độc lập đã tôi luyện
cô càng thêm thành thục, giống như động tác
xào rau hiện tại, nhanh cùng chậm, tĩnh cùng động, phối hợp thỏa đáng. Không
lộn xộn như năm đó nữa.
Tiếng chuông cửa leng
keng leng keng vang lên, Bội Gia nhô đầu ra, nũng nịu kêu con trai: “Ba, nhanh
đi mở cửa giúp mẹ. Chú Mạc đến đấy.”
Sau một lúc lâu cũng
không có nghe được tiếng cười thoải mái của Mạc Hiếu Hiền, lại nghe thấy tiếng
Ba gọi cô, Bội Gia bày đồ ăn đã nấu xong lên bàn, xoay người đi ra ngoài.
Một thân ảnh đứng lặng
hồi lâu ngoài cửa, vẻ mặt cứng rắn khiến cô hít vào một ngụm khí lạnh, thình
lình thối lui từng bước ——- rõ ràng chính là Kiều Gia Hiên!!
Hắn vẫn không nhúc nhích
nhìn chằm chằm đứa bé đáng yêu trước mắt, ánh mắt kỳ lạ.
Nhưng khi hắn ngẩng đầu
nhìn Phó Bội Gia ánh mắt lại lạnh lùng mang theo vài tia phẫn nộ.
“Mở cửa.” Mắt của hắn
khóa chặt trên người cô, con ngươi chứa cảm xúc phức tạp.
“A . . . . .” Phản ứng
trực giác của cô muốn đem cánh cửa đang mở đóng sầm lại, bàn tay nhỏ bé mới
chạm vào tay nắm cửa, liền nghe tiếng nói lạnh lùng của hắn——
“Em muốn ép tôi thảo luận
chuyện Tử Ba ở đây sao?” Hắn nheo lại mắt, dễ dàng ngăn trở ý đồ của cô.
Phó Bội Gia lạnh lùng
nhìn hắn: “Xin anh không cần tiếp tục đến quầy rầy tôi!”
“Mở cửa!” Hắn không ngại
phiền toái nhắc lại một lần, ngữ khí không cho cự tuyệt y như năm đó.
Cô khẽ cắn môi, nhìn
thẳng vào hắn, cũng hiểu rõ tính tình kiên quyết của hắn, nhấn lên cửa mở điện
tử, cửa sắt ngăn Kiều Gia Hiên lập tức mở ra.
“Mẹ!” Ba giống như cảm
nhận được sự bất an của cô, mở miệng gọi cô, hai tay còn giống như bảo vệ ôm
lấy chân của cô.
“Ba ngoan! Vào phòng của
mình chơi trò chơi đi. Mẹ bây giờ có chút việc!” Bội Gia ngồi chồm hổm xuống,
dịu dàng hcái lên gương mặt trắng nõn của con trai, dỗ thằng bé trở về phòng.
Ba “Vâng” một tiếng, mới
ngẩng đầu mỉm cười với Kiều Gia Hiên, âm thanh non nớt kêu lên: “Chú!” Xoay
người vặn vẹo chạy vào trong phòng của mình.
Một tiếng “Chú” của Ba ,
hướng tới Kiều Gia Hiên, dễ nghe giống như âm thanh từ trên trời, trong tai
hắn, trong lòng không ngừng vang vọng, trong lòng chất chứa đầy cảm động không
thể dùng ngôn ngữ để hình dung.
Hắn chậm rãi nhìn Ba uốn
éo uốn éo chạy vào phòng.
Sau đó mới lạnh lùng đem
ánh mắt chuyển hướng Phó Bội Gia, ném túi hồ sơ trên tay tới: “Bên trong là xác
nhận AND, đã chứng minh Tử Ba là con trai của tôi rồi! Em còn có lời gì để
nói!”
Sắc mặt Phó Bội Gia lập
tức tái nhợt như tờ giấy, nhưng trong nháy mắt lại khôi phục vẻ mặt như bình
thường: “Thì tính sao? Kiều tiên sinh!”
Kiều Gia Hiên nhìn vẻ mặt
thờ ơ của cô, sự tự chủ ngày xư