cửa vài cái, nghe được thanh âm Kiều Gia Hiên của truyền ra, mới mở cửa mời Phó
Bội Gia đi vào.
Kiều Gia Hiên giống như
đã sớm dự đoán được cô sẽ đến, cũng không kinh ngạc, ý bảo cô ngồi xuống.
“Suy nghĩ thế nào?” Hắn
tựa hồ cực kỳ vui vẻ, khóe miệng hơi hơi hướng về phía trước.
Phó Bội Gia giương cao
trán, nhàn nhạt cười nói: “Kiều tiên sinh, anh khiến cho tôi không thể đi đường
nào. Tôi còn có thể lựa chọn sao? Nếu anh không có mười phần nắm chắc, há sẽ
lại cùng tôi làm cái giao dịch này?”
“Nói như vậy, em đồng ý!”
Con ngươi luôn luôn bình tĩnh hiện lên một tia ánh sáng kỳ dị.
“Nhưng tôi có một điều
kiện, tôi mang theo Ba Ba cùng anh ở chung một chỗ. Nhưng tôi hi vọng chúng ta
có thể không can thiệp chuyện sinh hoạt cá nhân của đối phương. Kiều tiên sinh
ở bên ngoài hồng phấn tri kỷ nhiều vô số, tôi tất nhiên là không có quyền can
thiệp . Nhưng tôi hi vọng anh có thể quản lí nhóm tri kỉ của anh, ít nhất không
nên xuất hiện ở trước mặt Ba.”
Sắc mặt Kiều Gia Hiên trở
nên đen thui, thẳng tắp nhìn chằm chằm cô.
Sau một lúc lâu mới oán
hận phun ra một chữ: “Được!”
Phó Bội Gia đưa tay ra,
máy móc cười nói: “Hi vọng hợp tác vui vẻ!”
Nụ cười kia trong mắt
Kiều Gia Hiên, như xuân hoa rực rỡ, lại như chén thuốc đắng chát. Từng đợt sóng
bồng bềnh trong lòng hắn, lần gặp gỡ năm đó hiện lên trước mắt, dường như đã
qua cả đời người, lại dường như chỉ trong ánh sáng của hỏa thạch
Hắn sợ hãi cô cười như
thế, dường như muốn đưa hắn cách xa khỏi cuộc đời của cô.
Năm đó cô nét mặt tươi
cười như hoa, ngây thơ hồn nhiên. Là hắn tự tay vùi lấp sự tươi trẻ đó của cô,
tuy rằng hắn cũng vùi lấp cuộc sống của chính mình. Nay hắn muốn thấy một lần
nữa, chỉ sợ là thiên sơn vạn thủy rồi! Nhưng hắn tin tưởng, cô vẫn sẽ vì hắn mà
lần thứ hai nở rộ!
Bởi kiên trì của Kiều Gia
Hiên, Phó Bội Gia chính thức mang theo Ba vào ở biệt thự Kiều gia.
Biệt thự trang trí đã rực
rỡ hẳn lên rồi, nhưng kết cấu không thay đổi, quen thuộc như trước khiến cô có
thể nhắm mắt mà đi ra cửa.
Kiều Gia Hiên đầu tiên
đưa cô đến căn phòng trẻ con, lấy màu xanh trắng là chủ đạo, trên trần nhà là
bức tranh vẽ những đám mây màu xanh nhạt, buổi sáng Ba vừa mở mắt liền có thể
thấy.
Trong phòng còn chứa đầy
loại đồ chơi cùng gấu bông.
“Ba, có thích hay không?”
Kiều Gia Hiên từ lúc xuống xe vẫn ôm con trai, cho dù đến phòng vẫn không có
buông tay.
Ba nhìn Phó Bội Gia, thấy
không có bất kỳ biểu tình tức giận gì, mới vui vẻ gật gật đầu. Cậu vẫn nhớ mẹ
từng nói không thể nhận bừa lễ vật của người khác.
Bội Gia tự nhiên biết Ba
tuyệt đối sẽ thích , nơi này có rất nhiều đồ chơi là cậu muốn từ trước đến nay,
tuy rằng cậu rất nhu thuận chưa bao giờ muốn cô mua, nhưng mỗi lần đi dạo bách
hóa biểu tình của cậu không lừa được người .
Sinh ra là con trai của
Kiều Gia Hiên tuyệt đối có khả năng có được những thứ này, nhưng mà lại là
những thứ người mẹ như cô không làm được.
“Chúng ta đi xem phòng mẹ
trước, sau đó lại trở về chơi đồ chơi được không?” Kiều Gia Hiên đã dỗ con trai
vô cùng dễ bảo. Hắn mới mở miệng, Ba đã khẩn cấp gật đầu, đã hoàn toàn quên
ngày đó biểu hiện hung ác của Kiều Gia Hiên trước cửa nhà .
Gian phòng của cô ngay
cạnh phòng Ba, cũng nguyên bản là phòng ngủ của mình, toàn bộ trang trí bày
biện vẫn là theo sở thích năm đó của cô, hồng nhạt là tông chủ đạo, giống hệt
như căn phòng ngủ năm đó cô miêu tả cho hắn.
Cô không khỏi mỉm cười,
lại tràn đầy chua xót. Năm đó cô điên cuồng thích màu hồng nhạt. Bây giờ nghĩ
lại, tuổi trẻ thật là có quyền lợi được mơ mộng. Hiện tại xem ra, lại gần như
châm chọc!
Kiều Gia Hiên nhẹ nhàng
nói: “Tôi không biết em bây giờ thích kiểu dáng gì , tôi chỉ là theo trước kia
——-”
Phó Bội Gia quay đầu nhìn
hắn, cười mỉm nói : “Kiều tiên sinh, thật sự là đã tốt lắm rồi! Đây là phòng
ngủ tốt nhất mà mấy năm này tôi được ở rồi!”
Tâm Kiều Gia Hiên mạnh mẽ
chấn động, lại mơ hồ không biết là cái gì.
Phó Bội Gia không để ý
tới hắn, đi thẳng tới cửa tủ thủy tinh, theo cửa thủy tinh phản ánh rõ ràng
biểu tình của Kiều Gia Hiên —- không có khoái sáu không khi báo thù, chỉ là
bình tĩnh, bình tĩnh, lại bình tĩnh.
Nhưng nét mặt cô bây giờ
lại có vẻ có chút buồn cười, điều kiện tiên quyết là có người nhìn thấy nói.
Thì ra cái gọi là cửa tủ thủy tinh, chính là cửa đi thông vào phòng thay quần
áo, cũng không phải cửa tủ chân chính.
Trong phòng thay quần áo
đã bày nhiều loại quần áo, hơn nữa đã phân cửa phân loại rất tốt, trang phục đi
làm, quần áo thường ngày,quần áo thoải mái, lễ phục dạ hội bày đầy mấy hàng, có
một mặt tường lớn bằng gương, còn có một ngăn tủ thủy tinh, trên bày đầy khăn
lụa cùng trang sức phụ kiện, phía dưới lại bày đầy nguyên bộ giầy.
Tuy rằng mấy năm này đã
qua quen cuộc sống của người thường, nhưng từ nhỏ ở trong đống hàng hiệu luyện
ra được ánh mắt liếc một cái có thể phân biệt ra được, những bộ quần áo vật
phẩm trang sức kia giá xa xỉ. Một bộ quần áo tuyệt đối có thể ngang bằng hai ba
tháng tiền lương của người thường.
Ánh mắt cô t
