rõ.
“Ngủ không được, suy nghĩ
việc khai phá quảng trường Thế Kỷ!” Bội Gia ý xấu cũng không muốn cho hắn ngủ
tiếp, biết hắn cũng là cực chăm lo đến dự án này.
Kiều Gia Hiên như cô mong
muốn mở mắt ra: “Còn muốn mấy tháng mới tranh thầu a!” Đây là dự án lớn nhất
mấy năm này, tất cả công ty xây dựng đối với dự án này giương đôi mắt hổ.
“Đây là lần đầu tiên em
phụ trách một công trình lớn như vậy a.”
“Nhưng em phải chú ý nghỉ
ngơi, thời gian ngủ còn nghĩ những thứ này, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng chất
lượng giấc ngủ. Huống hồ còn nhiều cấp dưới như vậy là để ngắm sao, em để cho
cấp dưới đi làm đi!” Kiều Gia Hiên hôn cái trán của cô một chút.
“Nhưng em vẫn rất căng
thẳng!”
“Anh có biện pháp tiêu
trừ căng thẳng, em có muốn thử xem —-” thanh âm của hắn tấp xuống, nháy mắt vài
cái với cô.
Bội Gia quay mặt đi: “Em
thấy em nên chuẩn bị sớm một chút, cơ hội thành công lớn một chút —” câu nói
còn lại đã biến mất trong miệng hắn —–
Hoàn hảo không muộn hội
nghị thường lệ buổi sáng.
Hàng tháng một lần hội
nghị tổng kết cùng sắp xếp công việc mới, là người đứng đầu các ngành phải tham
gia. Nếu cô tổng giám đốc này muộn, thật sự là không cách nào nói nổi .
Nhìn người đứng đầu các
ngành lục tục làm báo cáo xong, Bội Gia mới lên tiếng: “Đấu thầu quảng trường
Thế kỷ sẽ bắt đầu chuẩn bị, toàn bộ phương án thiết kế đều phải đưa ra. Việc
này do ngành xây dựng cơ bản phụ trách, nhưng các ngành khác cần phối hợp. Gặp
phải vấn đề về tài chính, ưu tiên lo cho ngành xây dựng cơ bản.”
Người đứng đầu các ngành
anh xem tôi, tôi xem anh, trong chốc lát trở nên ồn ào.
Bội Gia vẻ mặt không đổi
nhìn một lúc, mới khoát tay áo, ý bảo mọi người yên tĩnh: “Mọi người đều biết,
quảng trường Thế Kỷ là công trình xây dựng rất lớn, cần đầu tư các hạng mục
phải hơn một tỷ. Các đại thương nhân xây dựng đang mở to hai mắt nhìn chằm
chằm. Chúng ta vừa có công ty xây dựng cơ bản, há có thể buông tha cơ hội lần
này. Cụ thể tài chính, tôi sẽ cùng Kiều tổng bàn bạc. Với tình trạng trước mắt
của Phó thị, là không có năng lực. Nhưng cụ thể mọi người không cần lo lắng,
Kiều thị chắc chắn sẽ tận lực ủng hộ.”
Lại quay đầu dặn dò người
đứng đầu ngành xây dựng cơ bản: “Trần quản lí, mấy tháng này, bộ phận thiết kế,
bộ phận dự toán đều phải điều động nhân lực đến thành lập một nhóm nhỏ cạnh
tranh, hơn nữa mời vài chuyên gia biểu đồ hiệu quả cùng làm văn án, đến phụ
trách chuyên môn cái này. Tôi sẽ cùng theo vào.”
Ra khỏi cửa lớn hội nghị,
mới đến văn phòng, Kiều Gia Hiên đã gọi điện thoại tới: “Hội nghị đã thông suốt
rồi?”
Bội Gia cúi đầu “Ừm” một
tiếng, làm như trả lời.
“Làm sao vậy? Giọng nói
không tốt?” Ngữ khí của hắn thân thiết làm cho người ta muốn chìm sâu vào trong
đó.
“Có phải mệt mỏi hay
không?” Thanh âm mờ ám.
Bội Gia đỏ mặt: “Vì dự án
quảng trường Thế Kỷ, phương diện tài chính đủ đau đầu rồi!”
Kiều Gia Hiên cũng không
phải là người thích nói chuyện ở trước mặt người khác, trong lòng hắn nghĩ như
thế nào, người khác rất khó nghĩ ra. Nhưng mà, ở trước mặt cô lại hoàn toàn
khác biệt. Mấy ngày nay, vẫn là hắn chủ động , cho dù không nói lời nào, chân
mày đáy mắt của hắn, nhất cử nhất động của hắn, đều lơ đãng biểu lộ cưng chiều
cùng dung túng, đứa ngốc cũng không thể không cảm nhận được tâm ý của hắn.
Ngay cả thư ký Lâm lúc
rảnh tỗi cũng trêu ghẹo nói lời nói càng ngày càng dễ chịu, mĩ lệ.
Nghĩ đi nghĩ lại, Bội Gia
có chút thất thần, cũng không rõ rốt cuộc hắn ở đầu đây bên kia nói cái gì.
Cô chỉ là “À ừ” trả lời vài
tiếng.
Hạnh phúc ngọt ngào này
đó, cô cũng đã từng trải qua , không phải sao? Nhưng một chút ngọt ngào ở quá
khứ, cho tới bây giờ, đều biến thành một vết sẹo bí ẩn, rậm rạp, giấu ở trong
bóng tối không muốn người khác biết . Mặc vào trang phục lộng lẫy, ngồi ở trong
nhà hàng Tây cao quý, cô cũng giống người khác có hai loại, vẻ mặt mỉm cười như
là mặt nạ, bất cứ lúc nào cũng có thể đeo lên hoặc bỏ xuống. Nhưng chân chính ở
sâu trong nội tâm thì sao?
Mùa mai vàng mưa phùn
rơi, đến tháng này, mưa rơi càng gay gắt, liên miên một trận, không thể ngừng
lại!
Bội Gia đứng phía trước
cửa sổ sát đất trong văn phòng, nhìn mưa không ngừng theo gió thổi đập vào cửa
thủy tinh, róc rách một mảnh dài hẹp, cực kỳ giống nước mắt tình nhân, sầu
triền miên.
Còn có hai ngày, hai ngày
sau dự án quảng trường Thế Kỷ sẽ mở thầu .
Kết quả sẽ như thế nào
đây? Chỉ sợ sẽ vượt qua mong muốn của mọi người đi!
———————–
Một tiếng chuông điện
thoại quen thuộc khiến suy nghĩ của cô trở lại, cô xoay người nhận điện , thanh
âm yêu chiều rõ ràng của Kiều Gia Hiên xuyên qua ống nghe chất lượng cao truyền
tới: “Đang bận cái gì vậy?”
“Anh đoán!”
“Đang nhớ anh!”
Bội Gia thản nhiên cười,
nói : “Em không có rảnh rỗi như vậy. Ta đang giúp anh bán mạng!”
“Thương tâm muốn chết!
Anh thà rằng em nhớ anh!” Ngữ khí làm nũng truyền tới. Có một số thời điểm,
Kiều Gia Hiên tựa như một đứa bé, không hề phòng bị.
Sắc mặt Bội Gia tối xuống.
Sau một lúc lâu, Kiều Gia
Hiên còn nói chuyện ở đầu dây bê
