cơm!”.
Cô nhớ lại, tờ giấy này cô đã viết và dán lên trước cửa
tủ lạnh, cô không biết anh gỡ nó đi từ khi nào. Sau hàng chữ đó đó là một hàng
khác rất nhỏ, vì không đủ chỗ nên phải viết trên một hàng: “Thiệu Chấn Vinh yêu
đồ ngốc”.
Cô không khóc nhưng cũng chẳng nghĩ gì, thật ra dù sao
cũng là vô ích thôi. Cô vẫn cứ điên cuồng tìm kiếm, nhưng trong hơn hai mươi
năm quá khứ của anh, cô chỉ chiếm một phần nhỏ bé. Không cam tâm, không chấp
nhận, nhưng dù thế nào đi chăng nữa cô cũng đâu có may mắn được cùng anh đi hết
cuộc đời này.
Cô ôm chiếc hộp sắt như ôm lấy quãng thời gian hạnh
phúc nhất trong quá khứ, như ôm những năm tháng mà cô chưa từng chạm đến của
anh. Những tháng năm cô không quen anh, những tháng năm cô không biết anh.
Xuyên qua thời gian, không ai nói cho cô biết làm sao
để trở lại, làm sao mới có thể trở lại.
Qua ánh mắt mờ nhạt cũng chỉ có thể thấy món đồ lạnh
băng đó, không tìm thấy cũng chẳng tìm về được, tất cả đều bất lực, vô vọng.
Lôi Vũ Tranh đứng gần đó nhưng cũng không biết cô khóc
hay không, chỉ thấy cô quỳ ở đó, thân hình cuộn lại run rấy, có lẽ do lạnh.
Đèn đường như thu nhỏ bóng hình cô lại, cô vẫn quỳ ở
đó. Còn anh đột nhiên muốn hút thuốc, nhưng trên tay toàn là bùn đất. Anh nhẹ
bước đến bên hồ rửa tay, bốn phía yên tĩnh, nước hồ lạnh băng, tay vừa chạm vào
nước đã vang lên những tiếng nho nhỏ, nước trượt qua kẽ ngón tay cảm giác như
vừa chạm vào thứ gì đó nhưng thực ra lại không có gì cả. Nước hồ phản chiếu ánh
đèn trên cầu, tạo thành những vầng sáng mờ nhạt.
Đỗ Hiểu Tô chẳng biết mình quỳ bên hố bao lâu, chỉ
biết rằng trên trời có rất nhiều sao, từng ngôi sao cứ nối nhau lần lượt xuất
hiện.
Ở phía bắc, gió đêm vào cuối thu rất lạnh, cô ôm chiếc
hộp chợt thấy rùng mình, chỉ muốn cuộn người lại, lúc đó chợt nghe thấy tiếng
Lôi Vũ Tranh: “Đi thôi”.
Cô đứng dậy, cảm giác đôi chân tê cứng như có vô số
con kiến nhỏ đang ra sức cắn. Anh đi về phía trước, không quay lại nhìn, cũng
giống như khi đến nơi này chẳng màng đến việc cô có theo kịp hay không. Mãi cho
đến khi bước đến chỗ bức tường cao màu xám, Đỗ Hiểu Tô chợt đứng lặng nhìn bức
tường đó, còn anh cởi áo khoác ra. Cô chưa kịp phản ứng gì đã thấy anh trèo lên
cây, một tay cầm áo khoác, một tay bám vào cành cây rồi nhanh chóng đáp xuống
phía đầu tường, sau đó quay người lại vắt áo khoác lên tường rồi đưa một tay ra
cho cô.
Cô do dự giây lát sau rồi cũng thử tìm cách trèo lên
cây, nhưng cô không dám nhảy qua như anh. Anh đưa một tay ra kéo cô, nhưng dù
là như vậy, cô vẫn rất vật vã dùng cả tay chân mới leo được lên đầu tường, may
mà trên đó có áo khoác của anh. Vừa chạm tay vào chiếc áo khoác đó liền cảm
nhận dược sự ấm áp, lúc ấy cô mới nhận ra vì sao anh để áo khoác ở đó, Vì cô
mặc chiếc áo len ngắn tay ngày hôm qua, còn xi măng phía đầu tường lại rất thô
ráp. Thật ra anh rất tinh tế, hoàn toàn không phải là người xấu.
Tường không cao, ngồi đây có thể nhìn thấy ánh đèn
đường phía xa trong sân trường, còn cả hàng cây bạch dương trong con hẻm, dưới
ánh sáng vàng vọt của đèn đường trông như một dòng suối.
Lôi Vũ Tranh ngẩng đầu lên, bầu trời mang một màu xanh
sẫm. Rất nhiều năm trước, anh và Thiệu Chấn Vinh từng ngồi đây, lúc đó hai anh
em nói chuyện gì đó nhưng đến giờ anh đã quên mất rồi. Anh cứ nghĩ rằng cả đời
này còn rất nhiều cơ hội có thể cùng Chấn Vinh đến đây, lại trèo tường, lại
cười sảng khoái, vô tư như thời niên thiếu mười năm trước. Nhưng đã không còn
nữa rồi.
Đỗ Hiểu Tô cẩn thận học theo anh, ngồi xuống, dưới
chân là gió, nhưng khi ngoảnh đầu lại thì phát hiện ra một điều thú vị là cây
cối hai bên bức tường khác nhau, có những cây lá đã ngả vàng rồi, còn có những cây
lá vẫn còn xanh, cành lá đan xen hòa vào màn đêm. Trên trời sao sáng rực, cô từ
từ nhắm mắt để cảm nhận từng cơn gió thoang thoảng dịu nhẹ lướt qua bên tai.
Anh lấy ra một điều thuốc rồi bật lửa ra, sau đó đột
nhìn quay sang hỏi cô: “Cô muốn không?”.
Không biết tại sao cô gật đầu. Vậy nên anh cho cô một
điếu nhưng lại không châm thuốc giúp cô.
Gió ngừng thổi, ngón tay anh lành lạnh đưa ngọn lửa
lại gần cô. Trong giây lát, khuôn mặt anh như bừng sáng nhưng chỉ thoáng qua
sau đó vụt tắt trong đêm. Chỉ còn lại một chấm đỏ nho nhỏ như một ngôi sao lẻ
loi giữa màn đen u tối.
Đây là lần đầu cô hút thuốc nhưng chẳng biết tại sao
lại không bị sặc, có lẽ vì chỉ ngậm trong miệng rồi nhả khói ra ngay, không
giống anh mỗi lần đều cố gắng cho ra hết nỗi niềm tâm tư trong lòng.
Đên dần yên tĩnh, gió thổi tán lá bạch dương phát ra
những tiếng xào xạc. Từ đây cơ hồ nghe thấy tiếng xe từ xa vọng lại, như âm
thanh từ một thế giới khác ùa về. Điểm sáng giữa hai ngón tay anh rất rõ. Cô
không biết anh đang nghĩ gì nhưng nhìn dáng anh có thể đoán được là anh đang
nhớ Thiệu Chấn Vinh. Hơn nửa khuôn mặt anh bị bóng lá bạch dương che khuất, bốn
bề yên tĩnh kỳ lạ, cô thầm suy đoán rằng năm xưa có lẽ Thiệu Chấn Vinh cũng
từng ngồi đây, hai thiếu niên đang hào hứng ngồi trên bờ tường, mang theo nét
bướng b