anh không nói gì với cô, cô cũng chỉ im lặng,
nhưng cô cảm nhận được rằng dường như Triệu Chấn Vinh từng sống ở đây, từng
bước qua đây, từng hít thở bầu không khí nơi này và từng sống rất nhiều năm ở
đây.
Hoàng hôn buông xuống, anh dừng xe bên đường nhìn đám
học sinh ào ra như nước. Hàng cây bạch dương như che khuất phòng học, mái ngói
lưu ly màu xám, hành lang dài như mê cung lại tựa một người khổng lồ cô đơn và
mệt mỏi. Càng đi sâu vào trong càng tĩnh lặng, thinht thoảng lại gặp vào học
sinh nói cười vui vẻ bên đường, chẳng ai chú ý đến họ.
Đi xuyên qua rừng cây rồi men theo con đường nhỏ đến
hồ sen. Nói là hồ sen nhưng thực ra trong hồ chẳng có sen, xung quanh bờ đầy cỏ
lau, mà mùa này lại chính là mùa cỏ lau tươi tốt nhất, bông lau trắng toát che
đi ánh hoàng hôn phía xa, gió thu thổi qua vang lên tiếng xào xạc, sắc thu tựa
một bức tranh nhạt nhòa. Vẫn còn vài tấm bia sót lại trên bãi cỏ bên hồ, nét
chữ trên đó đã mờ nhạt. Anh đứng bên cạnh tấm bia như đang cố nhớ lại điều gì
đó. Sắc trời dần tối, rồi anh cũng đến bên gốc đào liễu, lấy một cành cây khô,
quỳ xuống bắt đầu đào.
Lúc đầu Đỗ Hiểu Tô không hiểu anh đang làm gì, chỉ
biết cành cây đó quá nhỏ, chỉ mới đào một lát đã gãy. Anh vẫn không nói gì, tìm
một hòn đá có góc cạnh, tiếp tục đào. Cũng may mấy ngày trước đó vừa có mưa,
đất cũng mềm đi. Phải một lát sau cô mới bắt đầu hiểu ra anh đang làm gì, thế
nên cũng nhặt một hòn đá, vừa định quỳ xuống đã bị anh lặng lẽ ngăn lại. Cô không
nói gì liền lặng lẽ đứng lên đi ra xa, đứng bên cạnh tấm bia nhìn anh.
Hôm đó cô không biết anh đào bao lâu, mãi đến lúc trời
gần tối, đứng từ phía cô chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt anh, ánh đèn đường
phía xa khẽ len qua kẽ lá chiếu lên khuôn mặt mông lug mơ hồ của anh. Hai tay
anh vấy đầy bùn, nhưng dù làm việc này, nhìn anh vẫn rất ung dung tự tại, không
hề tỏ dáng vẻ thê thảm. Thật ra khi anh làm việc nghiêm túc rất giống Thiệu
Chấn Vinh, nhưng không đúng vì Thiệu Chấn Vinh trong lý ức vĩnh viễn không bao
giờ làm như vậy.
Sau cùng, anh lấy ra một cái hộp, Đỗ Hiểu Tô nhìn anh
dùng khăn tay lau sạch bùn đất dính bên trên sau đó đặt trước mặt cô.
Cô biết bên trong là gì, chỉ chậm rãi quỳ xuống. Khi
mở nắp hộp tay cô bắt đầu run lên, đó hình như là một chiếc hộp chocolate bằng
sắt bởi bên ngoài vẫn có thể nhìn thấy hoa văn thương hiệu. Qua nhiều năm hộp
đã bắt đầu gỉ, cô cố sức nhưng vẫn không mở ra được, cuối cùng vẫn phải đưa cho
anh mở.
Bên trong toàn là giấy được sắp xếp rất ngăn nắp. Cô
nhìn thấy bên trong nắp hộp có khắc ba chữ: Thiệu Chấn Vinh.
Là nét chữ tự nhiên, bay bổng của Thiệu Chấn Vinh.
Cũng có lẽ vì thời gian đã qua lâu rồi, cũng có thể là thời niên thiếu nhất
thời bồng bột nên anh đã dùng dao khắc tên mình lên đó, cho nên nét chữ khi
liền khi đứt.
Cô vẫn quỳ ở đó, bất động vào dường như ba chữ kia đã
hút tất cả linh hồn cô, khiến cô thẫn thờ như một vỏ bọc trống rỗng.
Những mảnh giấy đó được sắp xếp rất lộn xộn, bên trên
thường chỉ có một hai câu, đều là nét chữ của Thiệu Chấn Vinh.
Từ khi còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành, từng tờ từng
tờ chẳng giống nhau.
Tờ đầu tiên có hàng chữ nghiêng ngả: “Tôi muốn thi
được 100 điểm”.
Tờ thứ hai, còn có chữ chỉ ghi phiên âm: “Tôi muốn học
chơi bóng rổ”.
“Thầy Tăng, hy vọng thầy nhanh “khỏe mạnh”, nhanh quay
lại dạy học, mọi người đều rất nhớ thầy”.
“Tôi muốn giống anh cả, thi được hai điểm 100, làm học
sinh ba tốt”.
“Mẹ, cảm ơn mẹ mười năm trước đã sinh ra con. Bố, anh
cả, anh hai, con yêu mọi người, hy vọng cả nhà mãi mãi bên nhau như thế này”.
“Tần Xuyên Hải, tình bạn muôn năm! Chúng ta hẹn gặp
trong trường trung học!”.
“Anh hai, dáng vẻ anh lúc đánh nhau rất oai phong,
nhưng em hy vọng anh sẽ không đánh nhau nữa.”
“Trong cuộc thi không đoạt được giải, bởi vì không cố
gắng hết sức mình, tôi rất hối hận.”
“Bố có tóc bạc rồi.”
“Thầy Hà, câu hỏi đó em không giải được thật mà.”
...
Những mảnh giấy lộn xộn, ghi lại từng khoảnh khắc nhỏ
bé nhất của quá khứ. Anh đọc từng tờ, cô cũng đọc từng tờ, rất nhiều rất nhiều,
một câu, hai câu được viết trên đủ các loại giấy khác nhau, nào là giấy xé từ
vở giấy trắng, giấy nhớ, bìa cứng...
“Lý Minh Phong, tớ rất khâm phục cậu, không phải vì
cậu thi được hạng nhất, mà vì cậu là lớp trưởng tốt nhất.”
“Các đàn anh, làm ơn đừng hút thuốc trong hành lang
nữa, nếu không em sẽ nổi điên lên đấy!”
“Hàn Tiến, người bạn tốt, cả đời bình an nhé! Cố lên!
Bọn tớ đợi cậu về!”
“Mẹ, sinh nhật vui vẻ!”
“Học bổng ơi, ta tới đây!”
“Sau này không bao giờ ăn đậu hũ nữa!”
“Anh cả, chị dâu, vĩnh viễn kết đồng tâm! Chúc phúc
hai người!”
“Làm ca đêm, phẫu thuật, phẫu thuật, phẫu thuật!”
“Hy vọng mau lành bệnh!”
“Hôm nay rất buồn, tận mắt nhìn thấy sinh mệnh biến
mất nhưng lại không có cách nào cứu được. Trước tạo hóa, con người thật nhỏ bé,
yếu ớt quá.”
Cho đến khi nhìn thấy một tờ giấy nhỏ xíu, trên đó chỉ
có một hàng chữ, nhưng lại khiến người đọc kinh ngạc vì đó là chữ cô: “Em không
phải đồ ngốc, em sẽ học nấu