hông khóc nữa. Anh chưa bao giờ thấy người nào có nhiều nước
mắt đến thế, khóc mãi khóc mãi, khóc đến mức anh tưởng rằng ghế xe của mình bị
nước mắt cô thấm ướt hết.
Trời khuya vắng lặng, trên đường không có nhiều xe,
anh lái xe lòng vòng trên đường. Cũng chẳng biết nên lái đi đâu, hay phải làm
thế nào, nên đành lái xe về phía trước. Giữa không gian u tối chỉ còn ánh đèn
xanh đèn đỏ chớp nháy trong cô đơn. Trong xe yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy
từng nhịp thở của cô. Mỗi lần quay xe chuyển hướng, anh đều nghe thấy tiếng đèn
xe kêu lách tách, cứ như nước mắt của ai đó đang rơi tí tách.
Cuối cùng anh dừng xe bên đường rồi xuống xe.
Trên người vẫn còn thuốc lá, anh liền quay ngược hướng
gió mà châm thuốc.
Thành phố đã ngủ say. Từ trên cầu vượt nhìn xuống,
những tòa cao ốc sáng rực như được đính những ngôi sao láp lánh. Cả thể giới
đang chìm trong giấc ngủ và cả người vừa khóc kia cũng ngủ rồi.
Anh đứng bên lan can, điểm sáng lập lòe trên đầu điếu
thuốc lá cơ hồ khiến người ta bình tĩnh một cách kỳ lạ. Chợt phía sau có tiếng
còi xe vang vọng như tiếng sấm, nhưng lại xa xôi như từ một thế giới khác.
Không thể chạm vào, chẳng thể với tới.
Ba giờ sáng, Đỗ Hiểu Tô tỉnh lại, chợt thấy mình đang
ôm hộp khăn giấy dựa người vào cửa xe, cô cứng đờ, đèn sau xe còn đang nhấp
nháy.
Cô thoáng sững người. Cửa xe mở ra, mùi thuốc lá trên
người anh cùng cơn gió lạnh cuối thu ùa vào.
Anh không nhìn cô, chỉ hỏi: “Cô ở khách sạn nào?”.
Thật ra khi xuống máy bay cô đã đi tìm con hẻm đó, vốn
không đặt khách sạn, cô nhỏ giọng nói: “Anh chở tôi đến đâu cũng được”.
Cuối cùng anh quay lại nhìn cô: “Vậy hành lý của cô
đâu?”.
Cô lắc đầu, ngoài túi xách nhỏ mang bên người, cô
không còn hành lý nào khác.
Không lâu sau họ xuống đường, lái xe một lúc thì vào
một khi căn hộ, anh dừng xe lại rồi nói: “Xuống xe”.
Cô ôm hộp khăn giấy đi theo, anh bấm mật mã ngoài đại
sảnh rồi dẫn cô vào trong, đi thang máy lên lầu. Mật mã hình như là dấu vân
tay, quét qua rất nhanh, hai phút sau nghe thấy một tiếng “cạch”, ổ khóa chuyển
động, sau đó cửa mở, đèn ngoài hiên tự động bật sáng. Bên trong là phòng khách
rất rộng nhưng trên thảm lại bừa bộn, các quyển tạp chí nằm lung tung.
Cô kiệt sức, nghe thấy anh nói: “Phòng thứ hai bên
trái là phòng cho khách, trong có phòng tắm”.
Cô ôm theo hộp khắn giấy, bước lên tấm thảm mềm mại.
Còn anh trong giây lát đã biến mất, khi xuất hiện lại cầm theo vài thứ, áo thun
mới, khăn tắm mới: “Dùng tạm đi”.
Cô rất buồn ngủ, nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Cô đến phong tắm mới nhớ ra phải bỏ khăn giấy xuống,
tắm qua loa rồi ngã mình xuống giường.
Giường dễ chịu ấm áp, gần như chỉ một giây sau cô đã
ngủ.
Cô ngủ rất say, nếu không phải có tiếng chuông điện
thoại thì lúc này cô sẽ không tỉnh. Cô mơ mơ màng màng, thần trí không được
tỉnh táo, ngón tay chạm vào ống nghe: “A lô...xin chào...”
Cảm thấy đầu dây bên kia thoáng giật mình, cô đột
nhiên bừng tỉnh, đây không phải nhà cô, không phải điện thoại của cô. Phải mất
mấy giây ngập ngừng không biết làm sao, do dự trong phút chốc cô mới gác điện
thoại.
Nhưng kỳ lạ là chuông điện thoại không kêu nữa, hoặc
là người kia không gọi lại.
Khi cô đã tỉnh táo trở lại, nhớ đến chuyện hôm qua, cô
lắc đầu thật manh, cố khiến mình tỉnh táo hơn một chút. Nhưng vẫn chưa thấy đủ,
cô ngồi ngẩn ra, sau đó xuống giường đi rửa mặt, rồi nhẹ nhàng ra khỏi phòng.
Lôi Vũ Tranh đứng bên cửa sổ phòng khách hút thuốc.
Cửa sổ hướng về phía đông, nắng sớm rực rỡ lóa rạng
lên người, khiến cả người anh như được bao phủ bởi quầng sáng vàng lóng lánh.
Thấy cô bước ra, anh không phản ứng gì, chỉ gạt tàn thuốc vào gạt tàn bên cạnh.
Lúc không nói chuyện, anh mang một vẻ lạnh lùng, sắc
sảo, Đỗ Hiểu Tô không biết vì sao cô luôn cảm thấy sợ anh, nên nói nhỏ nhẹ:
“Anh hai”. Nghe cô nói vậy, anh vẫn không cử động, cô nói tiếp: “Cảm ơn anh,
tôi về đấy”.
Anh dập tắt điếu thuộc, quay đầu lại, giọng nói mang
chút ôn hòa: “Có vài nơi, nếu cô đồng ý, tôi dẫn cô đi xem”.
Họ đi qua rất nhiều nơi, anh lái xe chở cô đi xuyên
qua mọi ngóc ngách trong thành phố. Những con đường đó đều rất yên tĩnh, cơn
gió khẽ thổi cây cối hai bên đường, lá rụng xào xạc như một trận mưa vàng, quét
qua cửa xe rồi rơi xuống. Thỉnh thoảng anh lại dừng xe, rồi cô cũng theo xuống.
Anh chầm chậm đi trước, còn cô ngập ngừng dạo bước
theo sau. Nơi này rất lạ, lúc vào trong mới nhận ra những cây ngân hạnh và cây
hòe xung quanh che phủ con đường dài thăm thẳm, cách hàng cây thấp thoáng một
sân bóng, trong sân có người đang đánh bóng, tiếng cười vang lên rộn ràng.
Những ngôi nhà kiểu Xô viết cũ kỹ tách biệt nhau, trên tường bám đầy dây leo.
Cây bắt đầu vào mùa rụng lá, những cành cây khẳng khiu dần lộ ra tựa như vết
tích của thời gian. Lá sen trong hồ đã tàn, có cụ già ngồi một mình trong đình
giữa hồ kéo đàn accordion, giai điệu thê lương buồn bã như ngấm vào từng lá sen
giữa hồ. Khung cảnh mùa thu giữa thành phố này luôn đẹp tuyệt nhưng man mác
chút buồn và ảm đạm như thế.
Lôi Vũ Tr