đánh mất
tất cả sức lực và tri giác, chỉ còn lại sự lạc lõng trống rỗng.
Không
rõ anh đắm mình trong đó bao lâu. Mãi sau anh dần tỉnh lại, không dám nhìn cô.
Có lẽ cô đang khóc, hoặc có thể là không khóc, chỉ thỉnh thoảng nấc lên một
tiếng như đứa trẻ khóc trong sự oan ức khó nói thành lời.
Cuối
cùng khi mặc lại quần áo, anh vô tình chạm phải thứ gì đó cứng cứng, là ví
tiền, anh lấy ra xem thì thấy trong đó có khoảng hơn hai ngàn tệ tiền mặt, anh
ném tất cả lên sofa. Lúc này anh mới nhận ra thứ mà anh vẫn đang nắm chặt trong
tay, đó là chiếc chìa khóa đã giật lấy từ Đỗ Hiểu Tô. Anh nhìn chiếc chìa khóa,
đột nhiên nhận ra mình vừa làm gì…Anh đã làm gì? Mồ hôi toát lạnh sống lưng…
chỉ có mình anh mới biết, không phải vì chìa khóa, tất cả chỉ là cái cớ, một
cái cớ hoang đường đến nực cười.
Anh
ngước mắt nhìn, trên tay vẫn còn vết máu mà cô cào. Cô đang khóc, còn anh từ
đầu đến cuối đều dùng môi chặn cô lại. Anh biết nếu có thể nói thì cô sẽ nói
gì, anh biết nếu cô có thể thốt ra âm thanh thì cô sẽ gọi tên ai. Cho nên anh
hận cô, anh muốn mình nhận bao nhiêu đau đớn thì sẽ cho cô nếm thử bấy nhiêu.
Anh dùng hết sức mình, để làm cái việc dơ bẩn nhất trên đời và cũng dùng cách
hèn hạ nhất. Nếu trên đời này có hình phạt công bằng, vậy thì anh là người duy
nhất đáng chết.
Cô ngồi
ở đó không cử động, rồi đột nhiên nắm lấy số tiền đó ném thẳng vào mặt anh. Anh
không né tránh, để mặc những tờ tiền rơi xuống. Chỉ có mình anh hiểu anh đang
muốn tự sỉ nhục mình. Trong bóng tối, đôi mắt cô đẫm lệ, từng giọt long lanh
tỏa sáng, cô tựa như một con thú đang căm phẫn, tuyệt vọng cực độ. Cô chậm rãi
mặc lại quần áo, anh không cử động mà chỉ đừng ở đằng xa. Cô mặc quần áo xong
lập tức lao ra cửa như một mũi tên.
Anh
đuổi theo, nhưng cửa thang máy đã đóng lại. Anh chạy xuống bằng thang bộ, nhưng
vẫn chậm một bước, nhìn thấy cô lao ra khỏi đại sảnh. Cô như dùng hết tất cả
sức của mình để chạy. Anh không đuổi kịp, và có lẽ mãi mãi không bao giờ theo
kịp. Anh không biết cô muốn đi đâu, chạy ra bên ngoài khu nhà, cô cứ thế lao
thẳng về phía trước, ra con đường xe cộ tấp nập phía trước, lúc này anh mới
chợt hiểu cô định làm gì. Anh dốc sức chạy, cuối cùng cũng đuổi kịp. Anh nắm
lấy tay cô, còn cô ra sức giằng lại, rồi loạng choạng tiến về phía trước mấy
bước. Anh thà chết cũng không buông tay, khi kéo được cô về thì cô lại hung
hăng cắn anh, cảm giác đau đớn vô cùng nhưng không làm anh từ bỏ. Rồi trong
nháy mắt, ánh đèn trắng lóa đã tiến đến, giữa luồng sáng lóa mắt đó anh chỉ
nhìn thấy khuôn mặt tuyệt vọng của cô, anh cố sức đẩy cô ra.
Tiếng
thắng xe sắc nhọn, nhưng không sao tránh được tiếng va chạm vang lên. Phía xa
vang lên những tiếng thắng xe liên tiếp, dòng xe cuối cùng cũng dừng lại như
sóng nước đập vào vách đá, cô vội vàng quay người lại. Khuỷu tay bị ma sát trên
mặt đường, khiến máu từ từ chảy ra, cơn đau truyền đến tận óc.
Tài xế
đã xuống xe, giọng nói cũng đang run rẩy. Qua một lúc lâu sau mới vội vàng gọi
điện báo cảnh sát. Người xung quanh đều xuống xe, có người nhát gan che mắt
không dám nhìn. Tiếng còi xe cảnh sát đang tiến đến gần, tiếng còi xe cấp cứu
cũng vang vọng đinh tai nhức óc.
Phòng
cấp cứu ồn ào, những tiếng động ong ong đập vào tai như có rất nhiều người đang
nói chuyện.
“Huyết
áp 80/40, nhịp tim 72.”
“Sau
đầu bị thương.”
“Gãy
xương sườn thứ 6, thứ 7.”
“Hình
chụp CT có rồi, xuất huyết não.”
“Dập lá
lách!”
“Vùng
bụng tích máu nhiều…”
Rất
nhiều những tiếng “tít, tít” ngắn vang lên liên tục và chói tai.
“Tim
đang ngừng đập!”
“Kích
tim.”
“200J!”
“Tránh
ra!”
“Chưa
thấy biến chuyển!”
“Thử
kích tim lần nữa!”
…
“Cô à,
cô là người nhà bệnh nhân phải không? Đây là giấy đồng ý phẫu thuật và thông
báo nguy hiểm, phiền cô ký tên.”
“Tình
trạng nguy kịch, nếu cô không thể ký tên, có thể giúp liên lạc với người khác
không?”
“Đây là
điện thoại của bệnh nhân, cô xem thử đâu là người nhà anh ấy?”
Cuối
cùng Đỗ Hiểu Tô nhận lấy điện thoại. Cổ tay cô vẫn còn vương vết máu. Trong
giây phút sinh tử đó, anh đã đẩy cô ra chỉ để một mình bị xe đâm. Trong đầu cô
giờ trống rỗng, không biết mình đang nghĩ gì, chỉ máy móc mở danh bạ điện
thoại. Đầu tiên là Thiệu Chấn Vinh, tay cô hơi run, tiếp theo là Lôi Vũ Đào, cô
nhấn nút gọi.
Lôi Vũ
Đào có mặt tại bệnh viện trước khi trời sáng. Cô không biết anh ta dùng cách
nào mà đang ở cách xa ngàn dặm lại có thể đến đây nhanh như thế. Khi anh ta đến
thì ca phẫu thuật vẫn chưa kết thúc, người tài xế gây tai nạn cùng ngồi chờ với
cô trên chiếc ghế dài, hai người như con rối, sắc mặt trắng bệch, không chút
sắc khí.
Theo
Lôi Vũ Đào còn có mấy vị bác sĩ danh tiếng của khoa ngoại. Thật ra bác sĩ chính
trong phòng mổ cũng là người tương đối tiếng tăm, nhất định là khi Lôi Vũ Đào
nhận điện thoại đã sắp xếp để vị bác sĩ đó đến ngay bệnh viện. Đây là lần đầu
tiên Đỗ Hiểu Tô gặp Lôi Vũ Đào, tuổi không quá ba mươi nhưng người đàn ông đó
bình tĩnh vô cùng, có cảm giác thâm trầm uy nghiêm.
Lãnh
đạo bệnh