viện cũng có mặt, nhanh chóng lập thành nhóm chuyên gia trao đổi ý
kiến, sau đó cùng vào phòng phẫu thuật. Lúc này Lôi Vũ Đào mới chú ý đến Đỗ
Hiểu Tô, dáng vẻ cô tiều tụy ngơ ngác, hình như còn chưa hồi phục sau cú sốc
đó.
Anh ta
không hỏi gì, chỉ vẫy tay, người của bệnh viện lập tức chạy đến, anh ta nói:
“Sắp xếp một phòng để cô ấy nghỉ ngơi.”
Giọng
anh bình tĩnh nhưng lại mang sức mạnh không được phép chối từ, buộc người ta
phục tùng.
Cô
không còn sức để suy nghĩ bất cứ thứ gì, nên ngoan ngoãn đi theo y tá đến phòng
nghỉ.
Đó là
một gian phòng rất lớn, sau khi đóng cửa lại thì vô cùng yên tĩnh. Cô mệt mỏi
ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Cô mơ
thấy Thiệu Chấn Vinh, giống như vô số lần trước đã từng mơ thấy. Anh bị giam
trong xe một mình, bùn đất đổ ào xuống, chôn vùi anh. Tất cả mọi thứ đều tối
đen, trời đất yên tĩnh, anh không vùng vẫy, cứ nhẹ nhàng như thế rời khỏi thế
giới này. Còn cô khóc lóc thảm thương, cố sức dùng tay đào đất. Mặc dù cô biết
rõ là không kịp, biết rõ là không thể, nhưng dưới kia là Chấn Vinh của cô, sao
cô có thể không cứu anh chứ? Vắt kiệt sức mình để đào, cuối cùng cô cũng nhìn
thấy Chấn Vinh. Trên mặt anh dính đầy bùn đất, cô cẩn thận dùng tay lau, nhưng
khuôn mặt đó lại biến thành Lôi Vũ Tranh. Máu từ từ loang ra, tầm nhìn bị che
khuất giống như lúc cô tận mắt nhìn thấy anh ngã xuống trong vũng máu, sau đó
mãi mãi không tỉnh lại.
Cô giật
mình tỉnh lại, mới biết đó là mơ.
Hoàng
hôn buông xuống, y tá thấy cô tỉnh lại thì thở phào nhẹ nhõm, nói với cô: “Lôi
tiên sinh đang đợi cô.”
Đến gặp
Lôi Vũ Đào, nhưng tâm trạng cô vẫn còn hoảng loạn, lúng túng. Phòng khách lớn
chỉ có mình cô và anh ta. Bề ngoài Lôi Vũ Đào không giống Lôi Vũ Tranh và Thiệu
Chấn Vinh. Anh ta hình như đang đánh giá cô, ánh mắt bình tĩnh, thâm trầm như
vô hại nhưng cô lại cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Sau
cùng anh ta đẩy một ly trà đến trước mặt cô: “Uống chút nước đi.”
Cô lắc
đầu. Đúng là không sao nuốt trôi được, cảm giác trong bụng như nhét đầy đá, khó
chịu vô cùng. Anh ta cũng không ép, ngược lại còn lịch sự hỏi: “Tôi hút thuốc
được không?”
Cô gật
đầu. Khói thuốc nhàn nhạt bao quanh cả người Lôi Vũ Đào. Cách lớp khói, anh ta
có vẻ đang suy nghĩ điều gì, rồi lại tựa như không nghĩ gì cả. Người anh ta hơi
ngả ra dựa vào ghế, giọng nói thoáng chút mệt mỏi: “Đến giờ vẫn chưa tỉnh, chỉ
sợ không qua nổi hai mươi tư giờ…”, anh thuận tay dập thuốc, “Cô qua đó đi, vẫn
đang ở phòng điều trị tăng cường.”
Cô
thoáng giật mình trước sự ung dung và bình tĩnh trong lời nói đó. Anh ta cơ bản
không hỏi điều gì, không thắc mắc vì sao cô lại có mặt ở hiện trường, hình như
anh ta đã biết được gì đó. Điều làm cô khó chịu nhất là, anh ta cũng là anh
trai của Thiệu Chấn Vinh, cô không muốn anh ta hiểu lầm bất cứ điều gì.
Nhìn bề
ngoài thì không thể nhận ra điều gì, anh ta chỉ ngồi đó, xua tay mệt mỏi: “Đi
đi.”
Cô ngẩn
người đi theo y tá đến phòng điều trị tăng cường. Qua quá trình khử trùng phức
tạp, sau đó mặc áo vô trùng, đeo khẩu trang, đội mũ xong xuôi cô mới được vào
trong.
Hai y
tá đang bận rộn với công việc của mình. Người nằm trên giường hầu như không còn
bất kỳ tri giác nào. Trên người anh đầy các ống truyền, bên dưới lớp mặt nạ
dưỡng khí, khuôn mặt anh trắng bệch như tờ giấy. Cô đứng yên đó như con rối,
nhìn gương mặt quen thuộc giống Chấn Vinh của cô. Máy móc đang vận hành xung
quanh vang lên những tiếng động nhè nhẹ. Cô hoang mang, cảm giác người nằm trên
giường là Chấn Vinh, nhưng rồi lại ra sức nói với mình, đó không phải Chấn
Vinh, Chấn Vinh đã chết rồi… nhưng anh rõ ràng là đang nằm đây. Tinh thần cô
hoảng loạn không sao phân biệt được đó là Chấn Vinh hay người khác.
Từng
giọt, từng giọt nước trong bình truyền rơi xuống, khuôn mặt anh dần mờ nhạt. Sự
sống và cái chết chỉ trong tích tắc, giây phút đó anh lại đẩy cô ra, thực ra
anh đang nghĩ cái gì? Cô luôn có cảm giác anh giống như hồn ma, đêm đó anh là
ma, thô bạo và ngang tàn khiến cô đau đớn, thế nhưng bây giờ ma quỷ cũng sắp
chết rồi.
Cô đứng
trong phòng điều trị tăng cường rất lâu, y tá bận làm việc của mình, căn bản
không ai để ý đến cô. Có hai lần cấp cứu rất nguy kịch, máy móc kêu vang, rất
nhiều bác sĩ lao vào phòng bệnh, vây quanh giường. Cô đứng một mình trong góc
nhìn mọi người dốc hết sức giành lại anh từ tay tử thần.
Như một
cuộc thi kéo co, đầu kia là sinh mạng, đầu này là cái chết. Cô nghĩ, thì ra
Chấn Vinh cũng từng làm công việc này, chữa bệnh cứu người, đấu tranh với tử
thần nhưng không ai chịu cứu anh.
Cuối
cùng mọi thứ yên tĩnh trở lại, anh nằm đó, còn các y tá vẫn hết lần này đến lần
khác thay thuốc. Thời gian như ngưng đọng, mãi đến khi Lôi Vũ Đào tiến vào, cô
vẫn ngẩn ngơ đứng đó nhìn anh.
“Nói
chuyện với nó!”, giọng của anh ta không lớn nhưng lại như một mệnh lệnh, “Tôi
không cần biết cô làm thế nào, tôi muốn nó sống. Chấn Vinh chết rồi, tôi không
thể mất thêm một đứa em nữa, bố mẹ tôi không thể mất thêm một đứa con nào nữa,
nghe rõ không?”
Cô bị
đẩy lên p