lặng lẽ rời đi.
Nhưng
trước mắt cô phải cố gắng duy trì tình trạng hiện giờ. Khi Lôi Vũ Tranh tỉnh
lại cô nỗ lực cư xử thật tự nhiên, thậm chí còn cố gắng tiếp cận anh nhưng anh
lại đối với cô không mấy thân thiện, thậm chí không nói chuyện với cô nữa. Anh
trở nên nóng nảy, mất kiên nhẫn, thường nhốt mình trong phòng. Cô cũng phát
hiện dạo này anh hút rất nhiều thuốc. Quản gia mặt mày nhăn nhó nên cô đành tự
mình nghĩ cách. Cô giấu bật lửa và thuốc nên anh tìm mãi không thấy, cuối cùng
anh cũng nói: “Đưa đây!".
"Cho
tôi thời gian", cô bình thản nói, "Anh không thể bắt tôi phải chấp
nhận ngay lập tức".
Anh
không để ý đến cô, nhưng cũng không tìm thuốc lá nữa.
Hôm nay
thời tiết rất đẹp, khó khăn lắm cô mới dỗ được anh ra ban công phơi nắng. Anh
ngồi trên ghế mây đọc báo. Tiết trời mua thu đẹp, trời cao trong vắt, trong gió
phảng phất mùi lá cây. Cô gọi anh: “Đừng đọc nữa, hại mắt".
Anh
quay về phía bóng râm trên nền đá hoa cương, tiếp tục đọc.
Cô chỉ
chỉ vườn hoa dưới nhà: "Anh xem, mèo hoang".
Quả
nhiên anh bỏ báo xuống, nhìn ra phía ngoài. Trong bụi hoa đúng có một con vật
nhỏ đang đi đi lại lại khiến cành lá rung rung. Nhưng ngay sau đó anh chợt cảm
thấy mình bị mắc bẫy, ở cái nơi được canh chừng cẩn thận thế này, làm sao có
mèo hoang được, đến cả ruồi còn không bay lọt qua cửa được ấy chứ.
Một lát
sau thứ nhỏ nhỏ đó chui ra, chính là con chó cưng mà nhà hàng xóm mới nuôi, vẫy
đuôi sủa gâu gâu với họ. Sau đó người giúp việc bên cạnh nghe tiếng chó sủa thì
vội chạy đến, mặt mày tươi cười xin lỗi quản gia: "Thật không phải, loáng
một cái nó đã chạy sang tận đây. Giúp tôi xin lỗi vợ chồng Lôi tiên sinh một
tiếng, thật xin lỗi quá".
Anh
thấy cô buồn bã đứng đó nhìn người ta ôm con chó đi mất. Gần đây hình như cô có
ý lấy lòng anh, tuy anh không biết mục đích của cô nhưng thấy hình ảnh cô nhìn
theo con chó khiến anh nhớ đến cách đây không lâu trên đảo, cô cũng từng xin
anh, muốn mang con mèo con gầy giơ xương về. Lúc đó mắt cô như vương chút sương
sớm giống vừa khóc xong.
Anh
không tự chủ được liền nói: "Hay là nuôi một con đi".
Cô chợt
cảm thấy đầu đau nhói, quãng thời gian này còn cực khổ hơn cả đi làm, phải quản
lý căn nhà khổng lồ với những việc lộn xộn, hầu hạ một đại thiếu gia, nếu thêm
một con chó...
"Tôi
không thích chó."
"Cô
chỉ thích mèo."
Cô hơi
ngạc nhiên: "Sao anh biết?".
Anh hừ
một tiếng rồi im lặng.
Buổi
chiều, nhà hàng xóm mang đến giỏ trái cùng một tấm thiệp tự viết, nói rằng chó
vừa mua lạ nhà, nên mới xảy ra việc ngoài ý muốn như vậy. Quản gia nhận trái
cây, theo lệ phải báo cho cô một tiếng, sau đó đề nghị: "Nhà bếp vừa nướng
một cái bánh kem, nhà bên cạnh có trẻ con, chúng ta mang tặng phần bánh cũng
coi như là có qua có lại".
Cô rất
tán thành, ở nơi rộng lớn thế này vốn chỉ có vài nhà, vì thế việc quan hệ thân
thiết với hàng xóm cũng rất khó.
Mấy
ngày sau, cô đi cùng Lôi Vũ Tranh đến bệnh viện kiểm tra lại, khi về nhà vừa
đúng lúc gặp hai mẹ con nhà bên cạnh. Tài xế đi đậu xe, thấy vậy hai mẹ con nọ
cùng đến chào hỏi, họ lại cảm ơn. Hai người đó hóa ra chính là hai mẹ con hôm
trước cho vịt ăn bên hồ. Cô bé con ngoan ngoãn, dù còn nhỏ nhưng rất hiểu lễ
nghĩa, chào chú và dì, sau đó cười ngọt ngào: "Cảm ơn dì đã tặng bánh,
bánh nướng ngon hơn mẹ con làm nhiều lắm".
Người
mẹ bật cười: "Tôi đi học lớp nấu ăn được vài ngày, lúc về nhà nướng bánh
cho con bé, nó còn không chịu nếm thử. Thế mà hôm được tặng bánh thì ăn một
mạch hết, có lẽ tôi phải theo chị đây học nghề rồi".
Đỗ Hiểu
Tô giật mình: "Chị hiểu lầm rồi...".
"Không
phải cô ấy nướng đâu", Lôi Vũ Tranh nở nụ cười, "Bánh kem là do đầu
bếp nhà tôi làm, hôm nào tôi bảo ông ấy viết công thức mang sang cho chị".
"Cảm
ơn", người mẹ cười tươi tắn, sau đó quay lại hỏi Đỗ Hiểu Tô, "Lần
trước gặp chị bên hồ, thấy chị không được khỏe, tôi định đưa đi bệnh viện chị
lại không chịu. Hay là tôi giới thiệu cho chị một ông thầy lang giúp chị bắt
mạch, ông ấy rất giỏi chữa dạ dày."
Không
rõ vì sao sắc mặt Đỗ Hiểu Tô thoáng thay đổi, miễn cưỡng cười đáp lại:
"Không sao, bây giờ tốt hơn nhiều rồi, chỉ là bệnh cũ thôi".
"Vẫn
nên chú ý một chút, nhìn chị hôm đó không chừng là do trong bụng chứa nhiều
acid quá. Có lần tôi cũng thế, tưởng không đáng lo, kết quả cũng vật vã một
trận", nói thêm vài câu, người mẹ kéo cô con gái ra về.
Vừa
bước vào phòng khách thì người giúp việc đã chạy ra đón, giúp họ cởi giày rồi
nhận lấy áo khoác của Lôi Vũ Tranh. Đỗ Hiểu Tô lên lầu về phòng, nào ngờ Lôi Vũ
Tranh cũng theo vào. Gần đây anh không mấy để ý đến cô, nhưng hôm nay chợt thấy
sắc mặt cô trở nên thâm trầm hơn, cô chặn ngang cửa nói: "Tôi phải ngủ
trưa".
Anh
không nói gì, đi thẳng vào trong kéo ngăn tủ ra, trong đó chứa vật dụng cá nhân
của cô, vì thế cô nổi giận: "Anh làm gì vậy?".
Anh vẫn
im lặng sau đó lại quay sang lấy túi xách của cô, nhưng cô không cho anh đụng
vào: "Anh muốn làm gì?".
Anh
đứng yên đó, cuối cùng hỏi: "Cô không khỏe, sao không đi bệnh viện".
"Bện
