được hơi thở quen thuộc nóng ấm của anh,
cả trái tim giống như cũng muốn hòa tan cùng anh.
...
Một giờ sau.
Màn đêm ồn ào huyên náo, Bạc Cận Ngôn nắm tay Giản Dao, đứng
bên cạnh xe cứu thương, nhìn Lý Huân Nhiên đang hôn mê được đặt trên cán đưa
lên xe.
“Bước đầu kiểm tra cho thấy thân thể suy nhược quá độ.” Bác
sĩ nói: “Tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng, vấn đề khác cần phải đến bệnh
viện kiểm tra tỉ mỉ mới biết rõ được.”
Mắt Giản Dao ngấn nước gật gật đầu.
Xe cứu thương đã chạy xa, con đường còn đang bị phong tỏa,
nhóm cảnh sát vẫn bận rộn như cũ. Cho dù đêm nay hắn có thể chạy thoát, nhưng
mà cảnh sát cứu được một nhà bốn người kia cùng với Lý Huân Nhiên, cũng coi như
là một đột phá quan trọng. Mà trải qua lần này, hắn đã để lại rất nhiều manh mối,
tất cả mọi người đều tin chắc rằng, thời điểm cách lúc phá án không còn xa nữa.
Bóng đêm càng sâu thẳm, một viên cảnh sát lái xe, đưa Bạc Cận
Ngôn và Giản Dao trở về khách sạn nghỉ ngơi trước.
Xe cảnh sát chạy xuyên qua dòng người và xe của đô thị phồn
hoa. Bạc Cận Ngôn dựa vào ghế ngồi, nắm lấy tay cô, nhìn chằm chằm ra cửa sổ,
không biết đang nghĩ chuyện gì.
Giản Dao nhìn chằm chằm sườn mặt của anh, tâm tình chua xót
khó nói nên lời.
Tất cả mọi người đều tưởng rằng, anh lấy dư luận để uy hiếp
số một, tưởng rằng anh cực kỳ tự tin, thậm chí còn dám lấy thân mình mạo hiểm,
khiến bọn họ than thở kinh ngạc.
Nhưng chỉ có cô hiểu rõ, Bạc Cận Ngôn rõ ràng phải làm như vậy.
Bởi vì người số một cần chính là anh, muốn anh trở thành đồng
bọn của mình, cho nên nhất định sẽ không trơ mắt nhìn anh bị bom nổ chết. Bạc Cận
Ngôn chỉ có cách lôi mình vào, mới có thể chắc thắng không thua, đảm bảo có thể
cứu được mạng của Lý Huân Nhiên.
Cho dù vừa rồi cô cũng tin chắc rằng số một sẽ không cho nổ
bom.
Nhưng tại sao trong lòng cô lại đau đớn khó chịu như thế
này?
Bóng đêm mát mẻ thấp thoáng lo âu, bao trùm lên toàn bộ Hồng
Kông.<>
Bên một con đường nào đó ngay tại khu phố sầm uất, xuất hiện
một chiếc xe Cadilac màu đen yên lặng dừng lại.
Không biết dừng bao lâu, một người đàn ông mặc đồ vest, dáng
vẻ tao nhã đi ra từ dòng người đông đúc, mở cửa xe ngồi vào trong.
“Lái xe.” Hắn dựa người ra sau, nới lỏng cravat, dường như cực
kỳ mệt mỏi.
“Dạ, tiên sinh.” Tài xế ngồi phía trước trả lời.
Chiếc xe chạy ra khỏi khu phố náo nhiệt, đi lên lưng chừng
núi. Một ngôi biệt thự đèn đuốc sáng choang, là một trong những khu vực của người
giàu có nhất Hồng Kông.
Người đàn ông mang theo nụ cười khẽ bước xuống xe, nhân viên
bảo vệ mở cửa biệt thự cho hắn: “Xin chào tiên sinh.”
Hắn thong thả đi vào.
Biệt thự đèn đuốc thắp sáng trắng đêm.
Người đàn ông ngồi xuống chiếc sô pha xa hoa trong phòng
khách, xách một chai rượu vang, từ từ uống một mình. Tivi đang phát trực tiếp
tin tức về vụ án giết người liên hoàn tối hôm nay. Trong màn hình, bóng dáng
đám cảnh sát bận rộn thấp thoáng thân hình của Bạc Cận Ngôn và Giản Dao.
Người đàn ông vẫn luôn mỉm cười, xem một lúc, đột nhiên
không còn cười nữa.
‘Choang’ một tiếng, bình rượu bị hắn ném xuống đất. Hắn đột
nhiên đứng dậy, chỉnh sửa lại quần áo, từ từ đi về phía phòng trong.
Xuyên qua mấy lớp cửa, đến căn phòng trong cùng. Đây là mật
thất của biệt thự. Hắn đẩy cánh cửa kim loại dày nặng ra, ngâm nga một khúc ca
đi vào.
Trong một căn phòng âm u, một người đàn ông trẻ tuổi, tay
chân bị xích vào song sắt. Hắn vốn đang ngồi xổm trên mặt đất, gương mặt anh tuấn
trống rỗng đờ đẫn. Nhìn thấy người đàn ông đi vào, hắn liền biến sắc trong nháy
mắt.
Qua một lát.
Một con dao đâm từng tấc vào da thịt của người đàn ông bị
giam, hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, nhưng toàn bộ đều bị bức tường
dày mấy tấc ngăn cản, không thể truyền ra bên ngoài.
Mà người đàn ông đang tra tấn, lại dường như bắt đầu vui vẻ
bởi phản ứng của hắn, từng nhát từng nhát dao, vạch lên rất nhẹ nhàng vui sướng.
“Tôi tưởng rằng... chúng ta là bạn bè...” Người đàn ông bị
giam kêu la thảm thiết: “Cầu xin cậu thả tôi ra, cậu muốn gì tôi cũng sẽ cho cậu!”
Sắc mặt người đó bỗng nhiên thay đổi, một dao nhanh chóng
chém xuống, cắt đứt một ngón tay của hắn.
Người đàn ông bị giam nháy mắt phát ra tiếng kêu la thảm thiết
liên tục.
Người đó quăng dao đi, giọng điệu đặc biệt trầm trọng nói với
hắn: “Đừng hiểu lầm, tao chỉ có một người bạn.” Sau đó hắn ngẩng đầu lên, dường
như suy nghĩ mất mấy giây, tự lẩm bẩm một mình: “Đáng tiếc hiện giờ hắn vẫn
không chịu đến bên cạnh tao.”
Hắn lại khẽ cười: “Nhưng mà rất nhanh thôi. Hủy hoại hắn rồi,
hắn sẽ thuộc về tao.”
“Tạ Hàm, tên tiếng anh là Jabber. Sinh ra ở California Mỹ,
hai mươi sáu tuổi.” Một viên thanh tra phía Hồng Kông đứng trước màn trắng, ở
trên đó hiện lên hình ảnh một người đàn ông gốc Hoa da trắng tuấn tú, đẹp trai:
“Cha hắn lúc còn sống là tổng giám đốc của tập đoàn Tillinghast, có tài sản cá
nhân hơn mười triệu USD. Mẹ hắn lúc còn sống là một nhà sinh vật học, đã ly hôn
lúc hắn bốn tuổi, hơn nữa còn từ bỏ quyền nuôi dưỡng.”
Đây là phòng hội n