Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210094

Bình chọn: 8.00/10/1009 lượt.

nh tích tốt, gia cảnh tốt, tính

tình tốt.

Do đó ai cũng yêu thích Phó Tử Ngộ. Mọi người đều biết rằng,

trong số những học sinh người Hoa nổi bật, Phó Tử Ngộ gần như là một vương tử

tao nhã. Còn Bạc Cận Ngôn ở khoa tâm lý tội phạm thì sao? OMG, chỉ cần anh

không lạnh lùng như quỷ sa tăng là tốt rồi, chí ít đó là một quái thai không thể

trêu chọc được.

Cho nên lúc này Phó Tử Ngộ lên tiếng, mấy học sinh khác màu

da đều quay qua. Nhưng mà ngoài dự liệu của anh, bọn họ đều lộ ra vẻ mặt thất vọng:

“Không có, đã bị người ta mượn mất rồi.”

Phó Tử Ngộ tiếp tục cười hỏi: “Bị ai mượn mất vậy?”

Có người chỉ vào phía tận cùng của giá sách dài, dưới ánh

đèn sáng choang, một cậu thanh niên trẻ tuổi ngồi trước bàn, cúi đầu yên tĩnh đọc

sách.

“Còn ai vào đây nữa?” Một học sinh châu Á thân hình thấp bé

đeo mắt kính tức tối nói: “Bá chủ của thư viện, Simon.”

Mỗi một vòng tròn giao tiếp xã hội, bất luận lớn nhỏ, đều có

những phân chia địa vị đã ngầm ước định trước với nhau. Mà Bạc Cận Ngôn này, chắc

chắn có thể xem là một bá vương đúng nghĩa trong đám mọt sách. Bởi vì anh IQ

cao, thành tích tốt, tính tình còn cực kỳ ngạo mạn. Hơn nữa, anh từ lúc còn là

sinh viên chưa tốt nghiệp đã bắt đầu trợ giúp FBI phá án, cho nên anh rất

‘cool’. Cho dù là học sinh thuộc gia tộc hắc đạo chân chính trong học viện cũng

không muốn chọc vào anh.

Hiện giờ, Bạc Cận Ngôn rõ ràng đang yên tâm thoải mái phát

huy đặc quyền bá vương của anh đến cực hạn. Ở trên bàn trước mặt anh, ít nhất

có hơn hai mươi quyển sách xếp chồng. Đã vậy còn là những tác phẩm mà đám sinh

viên của viện y học luôn ngấp nghé, nhưng lại bị anh tùy tiện quăng trong chồng

sách đó.

Phó Tử Ngộ được mọi người chọn làm ‘đại biểu’, để ‘thương lượng’

với Bạc Cận Ngôn, lý do là bởi vì người Trung quốc với người Trung quốc dễ nói

chuyện hơn. Hơn nữa lấy địa vị xã hội của Phó Tử Ngộ trong học viện cũng không

thể cự tuyệt yêu cầu chính nghĩa này.

Chỉ có điều, lúc những người đứng sau lưng đang căng thẳng

theo dõi thì Phó Tử Ngộ nhìn người đàn ông cách đó mấy mét, lại có chút buồn cười.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Bạc Cận Ngôn trong lời đồn.

Nhưng điều này hoàn toàn không ngăn được anh nhìn thấu sự ấu trĩ của cậu ta.

Không ai có thể xem hết hai mươi quyển sách trong một buổi

chiều. Tên này lại đem nhiều quyển sách hấp dẫn quý giá tích trữ trên bàn mình.

Đây có khác gì những bạn nhỏ trong nhà trẻ bá chiếm các món đồ chơi đâu? Không

hổ là nghiên cứu sinh mười chín tuổi chuyên gia nhảy vượt lớp. IQ tuy rằng vượt

trội, nhưng EQ chẳng biết đã bị quẳng vào nước java nào rồi.

Phó Tử Ngộ hào phóng ngồi xuống đối diện cậu ta, dáng vẻ hòa

nhã nhìn cậu ta chăm chú: “Hi, tôi là Phó Tử Ngộ.”

Anh dùng tiếng Trung. Bạc Cận Ngôn ngước mắt nhìn anh một

cái. Trên gò má thanh tú như ngọc, đôi mắt thon dài bình tĩnh không chút gợn

sóng, giống như đang nhìn không khí.

Sau đó cậu ta lại không chút biểu tình cúi đầu tiếp tục xem

sách.

Những người đứng sau đều vì sự lạnh lùng cao ngạo của Bạc Cận

Ngôn mà căm phẫn. Phó Tử Ngộ lại chẳng chút tức giận, ngữ khí ôn hòa hỏi: “Tôi

muốn hỏi thử xem, nếu như những quyển sách này tạm thời cậu chưa xem, có thể

cho tôi mượn trước được không?”

Lần này Bạc Cận Ngôn còn không thèm ngẩng đầu lên, thản

nhiên trả lời: “Không xem thì tôi mượn làm gì? Lãng phí thời gian của tôi lại

còn thành công thu hút sự vây xem vô vị của các cậu sao?”

Phó Tử Ngộ ngẩn người trong giây lát.

Khoan nhắc đến chuyện cậu ta độc mồm độc miệng giống như lời

đồn đãi, anh còn chú ý tới, tốc độ lật sách của Bạc Cận Ngôn rất nhanh, một

trang, rồi một trang, lại tiếp một trang... Ngón tay của cậu ta giống như y chuột,

nhanh chóng lướt từ đầu đến cuối trang, đã vậy tầm nhìn cũng lướt theo ngón

tay, di chuyển cực nhanh... Cuối cùng đã cậu ta xem xong hết một trang. Anh chỉ

mới ngây người có vài phút, Bạc Cận Ngôn đã lật xong năm, sáu trang sách.

Nếu với tốc độ như thế này, hai mươi quyển sách, cậu thanh

niên này chắc chắn có thể xem xong chỉ trong một buổi chiều.

Phó Tử Ngộ đứng dậy: “Ngại quá, làm phiền rồi.”

Bạc Cận Ngôn không để ý đến anh.

Quay trở về chỗ đám mọt sách, mọi người thấy sắc mặt anh

bình thường lại đi tay không trở lại, nên đều có chút thất vọng. Phó Tử Ngộ

bình tĩnh nói: “Trên thực tế, cậu ta không làm chuyện gì trái với quy định của

thư viện, cũng không phải muốn ‘bá chiếm’. Tôi nghĩ cậu ta trong thời gian mượn

sách có thể xem xong những quyển sách đó.” Anh nhún nhún vai, thậm chí khóe môi

còn có một tia cười tự giễu: “Cho dù có chút sỉ nhục IQ của chúng ta, nhưng

chúng ta cũng không thể bởi vì chuyện này mà chỉ trích cậu ta.”

Lúc anh nói những lời này, bởi vì đang quay lưng về phía Bạc

Cận Ngôn, cho nên không thấy được người phía sau lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn

anh một cái.

Mọi người đều có chút bất lực, nhưng nếu Phó Tử Ngộ đã nói

như vậy, hơn nữa còn rất có lý, vậy thì chỉ đành từ bỏ thôi. Bọn họ buồn bực đợi

Bạc Cận Ngôn ‘ngự giám’ xong hết mới chờ thời cơ để xuống tay. Phó Tử Ngộ thấy

cho dù Bạc Cận Ngôn x


Snack's 1967