A Nan
cũng biết nhược điểm duy nhất trên đời của Triệu tướng quân là đứa con gái duy
nhất, nếu Triệu Kỳ Hoa thực sự gặp chuyện, Triệu tướng quân tuy rằng sẽ không vứt
Đồng Thanh không để ý, nhưng tất nhiên sẽ bị ảnh hưởng, làm cho địch nhân thừa
cơ.
Nhưng là, A Nan r崠muốn nói, nàng mới không để ý Triệu Kỳ
Hoa kia sống hay chết đâu, nàng chỉ muốn hắn bình an trở về bên nàng.
Sở Bá Ninh giải thích xong, nâng mặt A Nan lên, nhìn vào mắt
nàng. “A Nan, thực xin lỗi, đã để nàng lo lắng.”
Nếu lời “xin lỗi” hữu dụng, còn cần nha môn làm gì?
A Nan rất muốn già mồm cãi lại như vậy, nhưng nàng hiểu được
đạo lý đúng lúc chừng mực, chỉ có thể đỏ hốc mắt, khụt khịt mũi đưa tay ôm cổ hắn,
cảm thấy nam nhân này thật đáng giận, nghĩ đến một câu “xin lỗi” có thể làm cho
nàng hết giận sao? Nhưng mà, nàng… nàng lại đối với loại tính tình này của hắn
không có
Sở Bá Ninh thấy A Nan rốt cục chủ động ôm hắn, trong lòng nhẹ
nhàng thở ra, đem cằm để trở lại trên đỉnh đầu nàng, ôm lấy tiểu thê tử cuối
cùng cũng chịu chủ động tựa vào ngực hắn, trong lòng một mảng yên tĩnh ôn nhu.
********
Có được giải thích của Sở Bá Ninh, chiến tranh đơn phương của
A Nan rốt cục đã kết thúc, thái độ A Nan đối đãi Sở Bá Ninh cũng khôi phục bình
thường.
Chỉ là…….
Buổi tối, Sở Bá Ninh thấy A Nan vẫn như của kéo gối đầu của
nàng đến giường nhỏ bên cạnh giường, không khỏi nhíu mày
A Nan lời lẽ nghiêm khắc: “Vương gia Cố đại phu nói miệng vết
thương của chàng còn chưa kết vảy, bất cứ lúc nào cũng đều có thể xảy ra chuyện
ngoài ý muốn làm miệng vết thương vỡ ra, nô tỳ không thể không phòng ngừa chuyện
như vậy phát sinh.” A Nan phát hiện nam nhân này hoàn toàn không quý trọng
chính mình, cứ tùy ý ra sao thì ra, nàng chỉ có thể vất vả một chút thôi.
A Nan kỳ thực không muốn ngủ ở giường nhỏ, loại này giống
giường đơn trong ký túc xá của kiếp trước nàng sao mà ngủ ngon được? Nhưng nếu
nàng thật sự ngủ trên giường, trên giường lớn quen thuộc không cố kỵ, lỡ như
không cẩn thận trở mình đè trúng miệng vết thương của Sở Bá Ninh thì làm thế
nào? Cho nên A Nan quyết định phải phòng ngừa chu đáo.
“Còn
có, Vương gia, ngài không thể lại thừa dịp ta ngủ đi qua giường nhỏ, lỡ như ta
xoay người không cẩn thận đá trúng vết thương của chàng thì sao?” A Nan nghiêm
túc nói.
Sở Bá Ninh cau mày, nói: “Bổn vương không yếu ớt như vậy.”
A Nan làm ra vẻ “nghe ngươi có quỷ”, sau đó tự ý đi trải giường
chiếu.
Nhưng hôm sau, A Nan vẫn phát hiện Vương gia nhà nàng lại từ
giường bò qua. Tuy rằng bởi vì bị thương ở ngưc, không thể ôm nàng ngủ, nhưng Sở
Bá Ninh lại cố chấp nắm tay nàng ngủ, khiến cho nàng mỗi buổi sáng đều cảm thấy
cái tay bị nắm kia đau xót không dứt.
A Nan vì thế rất muốn nổi giận, nhưng là Sở Bá Ninh chỉ cần
lấy đôi mắt đen thanh u kia nhìn nàng, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Bổn vương cùng
Vương phi của mình ngủ, đây không phải là chuyện quá đỗi bình thườngsao? Nàng cảm
thấy giường nhỏ ngủ thoải mái, bổn vương liền bồi nàng.”
A Nan nhìn biểu tình “bổn vương chỉ có thể hy sinh chính
mình” của hắn, một hơi bực tức đều không nhả ra được.
A Nan giận tím ruột a, Vương gia, ngươi còn có thể vô sỉ hơn
được sao?!
Buổi chiều hôm nay, Ôn Lương lại tới nữa.
Sở dĩ nói “lại”, là vì mấy ngày nay Ôn Lương chỉ cần trộm được
thời gian rảnh sẽ chui đến đây, lấy danh nghĩthăm Vương gia ở đây ăn chực uống
chực, làm cho A Nan mỗi lần đều ngầm tức giận đến nghiến răng.
Lúc này A Nan đang ngồi trên giường thêu thùa may vá, Sở Bá
Ninh vừa mới ngủ trưa, vì có thương tích trong người, A Nan không cho hắn xuống
giường hoạt động, Sở Bá Ninh thực sảng khoái đáp ứng, ở trên giường gối đầu lên
hai chân của A Nan, thư thái nằm, trên người đắp một kiện đệm lông, tay cầm một
quyển binh pháp nhàn nhã xem.
A Nan: =__=! Vương gia, ngài có thể vô sỉ hơn nữa sao?!
Khi A Nan nghe nha hoàn báo Ôn Lương đến, A Nan vỗ vỗ tay Sở
Bá Ninh, muốn hắn nâng “đầu” cao quý lên, để nàng đi chiêu đãi khách.
Sở Bá Ninh mắt lạnh, trực tiếp xoay người, mông hướng ra
ngoài, mặt hướng vào bụng A Nan, dùng hành động biểu thị hắn cũng không nguyện
ý nhìn đến bạn quân sư nào đó lấy danh nghĩa thăm bệnh ăn uống miễn phí.
Gió bấc rít gào, tuyết tựa như hoa rơi.
Triệu Cảnh đứng ở trên cổng thành nhìn xuống dưới chiến trường
cách đó không xa, gương mặt cương nghị nghiêm trang tỉnh táo, không có chút biểu
tình nào. Trên áo giáp loang lổ vết máu đã khô, có thể tưởng tượng được mấy
ngày qua chiến tranh gay cấn như thế nào.
Trước khi mùa đông đến, cho dù là sống ở nơi biên thành
hoang vu này đã thành thói quen cái rét căm căm thì người Bắc Việt cũng không
chịu được cái lạnh buốt tê người nơi đây, chiến đấu bắt đầu kiệt sức, đến hôm
nay, trải qua một tháng chiến đấu, quân Bắc Việt rốt cuộc cũng lui binh.
Ôn Lương mặc chiếc áo choàng dầy đứng ở sau lưng Triệu tướng
quân, hai mắt thanh u bị bông tuyết lướt qua, nhìn chiến trường dưới cổng
thành, nơi đó mới vừa trải qua một cuộc chiến, thây ngang khắp đồng, có một ít
binh lính đang dọn dẹp chiến trường, bông tuyế