suy nghĩ, đã gả cho Vương gia, đương nhiên coi
Vương gia là trời, sẽ không đem thể diện của người ném đi. Những lời đồn bên
ngoài kia là sai, người đừng bận tâm ….. ”
Lục Thừa tướng
nhìn A Nan than thở, thầm nghĩ con gái khờ, vì sao không được nam nhân số mệnh
tốt ngậm trong mồm tha đi vậy?
“A Nan à,
con đã quên sao…, Nương tử Chử gia chính là thê tử Hà đại nhân trấn thủ Đồng
Thành…” Lục Thừa tướng thấy con gái chớp đôi mắt trong suốt đáng yêu như chú
mèo con nhìn ông, biết nói cũng vô ích. Con gái từ nhỏ đến lớn luôn làm theo
quy củ, Thừa tướng phu nhân trông coi mọi việc nghiêm chỉnh, rõ ràng, vì vậy
không có người đem chuyện của nhà người khác đến bát quái linh tinh, vì vậy, A
Nan đối với chuyện bên ngoài không thể nào hiểu rõ.
A Nan thấy
sắc mặt của Lục Thừa tướng, khen một câu: “Cha, tin tức của người thật tinh
thông…” Ngay cả lão bà của đại nhân nào đó tận Đồng Thành xa xôi cũng biết.
Lục Thừa tướng
nghe con gái nói cảm giác chạm đến nơi kìm nén trong lòng, con gái tuy là món hàng
đã bán ra ngoài, nhưng lại là chú mèo con trong lòng người cha như ông, là gánh
nặng ngọt ngào a!
“A Nan,
không phải con cũng sẽ học nương tử Chử gia đi theo Vương gia đến Đồng Thành chứ?
Ta nghe nói, con cùng Vương gia đến Đồng Thành, làm sao lại có suy nghĩ này?” Lục
Thừa tướng đành đem mặt mo, quan tâm tới chuyện của con gái đã xuất giá. Đã
nói, con gái đã gả là tát nước ra ngoài, xuất giá tòng phu, nhà mẹ đẻ không có
đạo lí can thiệp chuyện của con gái, vì vậy, Lục Thừa tướng thật sự là đeo mặt
mo, để quan tâm chuyện riêng của con gái như thế này, dù sao chuyện này cũng
hơi quá bổn phận của ông.
Chuyện này,
Lục Thừa tướng cũng mới biết, vừa ra khỏi cung, ngồi trên xe ngựa đi qua một
quán rượu, nghe người ta nói, có tin đồn Túc Vương phi học theo Chử nương tử
trước kia, không để ý đến lời cha mẹ chồng phản đối, đi theo trượng phu ra biên
thủ thành. Chuyện này cũng là đàm tiếu lớn một thời của Vương triều Đại Sở, mười
năm trước, khi đó Chử nương tử vừa mới đến Hà gia, đang tiệc tân hôn mà Trường
Tử trùng hợp bị Tiên Đế lệnh đi nhậm chức giữ thành. Hà lão phu nhân khi đó muốn
đem tân nương tử ở lại, an bài hai nha hoàn đắc lực cho con trai, muốn con trai
mang thiếp cùng nhau đi nhậm chức. Ai ngờ, Chử nương tử là một người cường ngạnh,
bất mãn, bà bà vừa tân hôn đã nhét người cho trượng phu, hơn nữa còn sai hai tiểu
thiếp đi theo phục vụ, không phải đánh thẳng vào mặt mũi của chính thê là nàng
sao? Vì vậy, tự thu thập hành lý, cùng trượng phu đến Đồng Thành, ở đó mười
năm. Khi đó, chuyện này trở thành chuyện đàm tiểu khắp kinh thành, Trử thị từ
đó nổi tiếng với tin đồn này.
Lục Thừa tướng
tận tình khuyên bảo: “A Nan, Đồng Thành chỉ là tiểu thành thị nơi biên giới,
nơi đó bão cát lớn, khí hậu rét căm căm, lại hanh khô, thỉnh thoảng còn bị bọn
Bắc Việt mọi rợ xâm chiếm, không phải là nơi tốt gì! Nữ nhân đến đó, chắc chắn
sẽ đợi… ” Chữ chết là điềm xấu, Lục Thừa tướng đành nuốt lại cổ họng.
A Nan sợ hết
hồn, vội vàng lắc đầu, cắt đứt lời Lục Thừa tướng, “Cha, sao cha lại nghĩ vậy?
Vương giđi làm chuyện lớn, làm sao con đi cùng được?” Nàng đã bị đồn là đố phụ,
tiếp đây, không biết những người kia sẽ đồn đại chuyện gì liên quan đến nàng
đây?
Lục Thừa tướng
nhìn con gái chằm chằm, sau đó thở dài nói: “Có lẽ con không biết, Hoàng thượng
không chỉ lệnh cho Vương gia áp tải quân lương mà còn muốn Vương gia đóng quân
tại đó, đến cuối năm mới về. Chuyến đi này của Túc Vương mang ý nghĩa trọng đại,
không chỉ bảo vệ tốt quân lương, mà còn đại diện cho hoàng gia trấn an tâm lí
người dân.” Lục Thừa tướng hiểu cách xử lí của Sùng Đức Hoàng đế, bởi vì năm
nay trong ngoài nước gặp nhiều tai họa nghiêm trọng, lương thực thu hoạch kém,
khiến lương thực mùa đông đã trở thành mối họa lớn của các quốc gia. Bắc Việt lại
vừa trải qua một trân ôn dịch, tình hình so với Đại Sở còn nghiêm trọng hơn một
chút, còn chưa đến mùa đông nghe nói đã có người chết đói. Để giải quyết tình
hình nhân dân chết đói, Vương triều Bắc Việt đã dùng chiến tranh, đoán chừng nếu
không xuống phía Nam cướp bóc thì mùa đông sẽ liều chết tiến đánh Đại Sở.
Chiến tranh
lần này, bởi vì mùa đông giálạnh, nên đoán chừng sẽ là kháng chiến lâu dài.
Sùng Đức Hoàng đế vô cùng quan tâm đến quân đội cùng dân chúng nơi biên giới,
phái Túc Vương trấn thủ, coi như là cho nơi đây một viên định Tâm Hoàn, triều
đình tuyệt đối sẽ không vứt bỏ bọn họ.
Nói trắng
ra, đây là một cách để thu mua lòng người, mặc dù ai cũng biết, nhưng vẫn dùng
được mọi lúc mọi nơi.
A Nan ngây
người, nàng cho rằng chỉ cần đưa xong lương thực rồi sẽ trở lại ngay, theo như
tính toán, chắc sẽ mất hơn một tháng, một tháng sẽ qua nhanh thôi. Nhưng giờ
Vương gia nhà nàng lại đóng ở đó đến cuối năm mới trở về…
Té ra, mới
là tân hôn của bọn họ, thời kì trăng mật cũng chưa qua, phải tách ra thật là
không có thiên lý!
A Nan lúc
này mới hiểu được cách làm của Chử nương tử, tân hôn đã bị tách ra, thời gian
xa cách quá lâu, tình cảm sẽ phai nhạt. Cộn