sự là …. Chỉ có thể ha ha cười phụ họa.
Ngu Nguyệt Trác vui vẻ thảo luận cùng nhạc mẫu đại nhân về nhũ danh của bé con, cảm thấy nhũ danh này thập phần dễ nghe, hắn tin tưởng mẹ bé con cũng sẽ thích.
"..."
A Manh có thích không? Trên thực tế nàng cảm thấy cái tên này thực sự không phổ thông, vừa nghe “Tể Tể”, nàng bắt đầu nghĩ đến “Tử Tử”, không khỏi nhớ về đời trước cũng có một nam diễn viên cũng có một tên gọi thân mật như vậy, tuy rằng cảm thấy con trai mà gọi tên như vậy thì hơi có phần yểu điệu, nhưng bé con thôi mà, không quan trọng quá. Mà khi hiểu được từ “Tể” thành “Tử”, liền cảm thấy rõ ràng là “Nhóc con thối”, thật sự là nội thương nha.
“Chàng … làm sao có thể nghĩ ra cái tên như vậy?” A Manh khó khăn hỏi, không đành lòng nhìn bé con đang ngủ bên cạnh, bé con đáng thương a, cha con thật quá đáng, không biết khi lớn lên con có bài xích nhũ danh này hay không a?
Ngu Nguyệt Trác cười cười nhìn nàng, hiển nhiên tâm tình cực tốt, “Theo truyền thống Ngu gia, đại danh của đứa nhỏ phải cho một trưởng bối trong tộc đặt, nên đợi đứa nhỏ được một tuổi mới đặt tên chính, cho nên chúng ta cứ gọi bằng nhũ danh trước. Ta cảm thấy cái tên này cũng hay lắm, dễ nhớ, nàng không thấy thế sao?”
“…Ta không thấy thế!” A Manh nghiêm mặt nói.
Nghe xong, Ngu Nguyệt Trác nhướn mày, đang muốn nói gì đó, chợt có một thanh âm vang lên chen giữa cuộc đối thoại hai vợ chồng.
“Ta đã nói đệ muội không thích, ngươi còn không nghe, tên như vậy, không bằng ngươi trực tiếp gọi là tiểu tử thối, cẩn thận sau này đứa nhỏ sẽ ghét ngươi.” Diêm Ly Trần từ bên ngoài bình phong nói vọng vào, có chút hàm hồ, cảm giác như đang ăn cái gì đó. Tuy A Manh nhìn không thấy, nhưng có thể tưởng tượng hình ảnh người nào đó đang dóng lỗ tai lên nghe trộm vợ chồng họ nói chuyện a.
Sau khi Hình thị rời đi, Ngu Nguyệt Trác ngay cả triều phục cũng không đổi liền lại đây, còn tiện thể dắt hai người kia theo nữa. Dung Nhan đến là để kiểm tra thân thể cho nàng, còn người mà vừa vào đã bắt đầu ăn vặt, hắn đến chỉ là để đi cùng mà thôi.
Sau đó, vừa vào đến cửa, Ngu Nguyệt Trác đã trực tiếp mở miệng hỏi nàng cảm thấy nhũ danh “Tể tể” thế nào, có hay không? Nhìn tự tin của hắn, A Manh thấy thật kỳ quái không hiểu sao hắn lại nghĩ là nàng sẽ thích, cho dù là nhũ danh, cũng không nên tùy tiện như vậy chứ? Đến khi nghe Diêm Ly Trần nói, A Manh càng xác định vị tướng quân này không nghĩ nhiều.
“Làm sao có thể? Tể Tể rất hay a, về sau nếu có con gái, chỉ cần gọi Khuê Khuê là được rồi.” Ngu Nguyệt Trác không coi là đúng phản bác lại, ánh mắt từ ái nhìn bé con nằm trên giường.
"Phốc —— "
Được lắm, nghe tướng quân nói, A Manh cùng Dung Nhan đang uống trà đều phun hết, biểu hình đồng loạt thống khổ.
“Này, Khuê Khuê là có ý gì?” Diêm Ly Trần không hổ là người vô sỉ, so với hai nữ nhân có phần bình tĩnh hơn.
“Con trai là Tể Tể, con gái là Khuê Khuê, nhũ danh này không phải thực dễ hiểu sao?” Ngu Nguyệt Trác tiếp tục cười đến cao nhã, hai mắt cong lên thành hình cung.
A Manh đờ đẫn, trong lòng không còn hy vọng gì ở năng lực đặt tên của tướng quân này nữa. Mà Dung Nhan liếc nàng một cái, hàm ý không cần nói rõ cũng hiểu: ngươi về sau định sinh một con gái kêu Khuê Khuê thật sao? A Manh đỡ đẫn nhìn lại, trong lòng có đủ các loại cảm giác, nàng tình nguyện không cần sinh con gái, miễn cho về sau sẽ có người gọi con mình như vậy.
“A Manh, thấy có hay không?” Ngu Nguyệt Trác thực công bằng quay lại hỏi mẹ đứa nhỏ.
Đối mặt với gương mặt mong chờ kia, A Manh đành khổ sở phụ họa, “…Uhm.. hay … hay lắm!!!” Nếu nàng không phụ họa, trời mới biết nam nhân này có thể sẽ tìm thêm vài cái nhũ danh kỳ quái nữa để nàng tham khảo hay không.
Chờ hai vợ chồng nói thêm một lúc, Dung Nhan cũng hạ chén trà xuống, thần sắc nhàn nhạt nói cần kiểm tra, hy vọng nhà trai đi ra ngoài. Ngu Nguyệt Trác không vui, nhưng cũng hiểu được để Dung Nhan kiểm tra thân thể, nên chỉ có thể dời đến sau bình phong ngồi ăn cùng Diêm Ly Trần.
Dung Nhan kiểm tra rất nhanh, xong xuôi nói tình huống rất tốt, không có vấn đề gì, sau lại kiểm tra bé con đang ngủ, cũng không có vấn đề gì hết.
Kiểm tra xong xuôi, Dung Nhan liền cáo từ, mà Diêm Ly Trần cũng đi theo nàng.
Ngu Nguyệt Trác đứng bên giường, nhìn bé con, có chút muốn ôm bé, lại bị A Manh hoảng sợ ngăn lại. “Chàng nên đổi quần áo đi rồi hãy ôm con… Ai, mà chàng có biết cách bế bé con không?” A Manh ngoài nghi hỏi.
Ngu Nguyệt Trác khẳng định trả lời, “Không, nhưng ta là cha nó, sẽ biết cách bế con.”
Nghe vậy, A Manh thấy kỳ lạ, “Không phải nam nhân luôn không muốn ôm ấp con, sợ con bị cưng chiều quá mà sinh hư sao?”
“Có chuyện vậy sao?” Ngu Nguyệt Trác so với nàng còn kinh ngạc hơn, “Cha ta chưa từng nói qua. Hơn nữa, con cái nào không gần cha mẹ? Nếu đã sinh con, đương nhiên sẽ yêu thương con, dạy dỗ con khôn lớn.”
A Manh nhớ đến ngày bé mỗi khi gặp hắn, nếu là thời tiết mưa hay lạnh, hắn đều được cha hắn ôm, khi đó nàng còn thấy bé trai này thật yếu ớt, lớn như vậy còn để phụ thân bế, cũng không nghĩ thì ra cha hắn đã tạo một tấm gương
