XtGem Forum catalog
Hiền Thê Xui Xẻo

Hiền Thê Xui Xẻo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211963

Bình chọn: 8.5.00/10/1196 lượt.

tốt cho hắn a.

Lại nói, A Manh cũng rất may mắn khi được cha Ngu Nguyệt Trác yêu thương, tuy là cha hắn đột nhiên qua đời, khiến choNgu Nguyệt Trác thiếu chút mà hư hỏng, nhưng chưa từng phụ lòng mong mỏi của cha hắn, hắn đối với đứa nhỏ của chính mình cũng có đủ tư cách và tình thương của cha. Bằng không, với tính cách ác liệt của hắn, nàng nhớ rõ là hắn với trẻ con thường không kiên nhẫn, lấy sự biến thái của hắn mà nói, ai biết được hắn sẽ làm chuyện gì khiến người ta trợn mắt lên nhìn.

Hai vợ chồng nói chuyện thêm một lát, Ngu Nguyệt Trác cũng bị ép đi thay quần áo.

Đến buổi trưa, Ngu Nguyệt Trác bồi A Manh dùng bữa, sau đó lại nhìn chằm chằm A Manh uống hết canh đầu bếp làm riêng cho sản phụ, rồi mới vào thư phòng, bắt đầu làm việc.

Ngu Nguyệt Trác ở thư phòng đến tận đêm khuya, thậm chí suýt quên cả bữa tối, vẫn là A Manh cho người mang vào mới ăn, có thể thấy được tình hình công việc như thế nào, khiến cho A Manh linh cảm đã xảy ra chuyện gì. Đương nhiên, A Manh chưa quên được chuyện thích khách ngày hôm đó, tuy làm cho nàng ngoài ý muốn mà sinh non, nhưng mà kết quả cũng tốt, nàng cũng bình an sinh hạ đứa nhỏ. Mà thần kinh nàng lúc ấy cũng bị trì độn đến sợ, lại không cảm thấy có gì không ổn, hiện tại nghĩ lại, mới thấy sợ, may mà lúc ấy có Nhất Dạ cùng Diêm Ly Trần.

Phủ tướng quân đương triều bị thích khách viếng thăm, tình huống này cũng là nghiêm trọng a.

A Manh dùng cái đầu không được gọi là thông minh của mình để nhớ lại tất cả mọi việc, trong lòng nhớ kỹ lời Diêm Ly Trần, thích khách thuộc “bộ tộc Ô Mã”, hôm nay khi không có việc gì, nàng cho Tri Hạ đi thăm dò một chút, lấy địa vị của nàng, đương nhiên rất nhanh nghe ngóng được một chút chuyện.

Thích khách đang bị thị vệ giam giữ thẩm vấn, nhưng lại không thu được tin tức hữu dụng gì, bởi thích khách có chút chuyên nghiệp, sau khi tỉnh dậy, liền cắn lưỡi tự sát, duy chỉ có một tên còn sống, chính là bị Nhất Dạ đá vào cằm, nghe nói vì bị đá nên cằm trật khớp, cho nên không cắn lưỡi được, lại bị bọn thị vệ trông giữ tiếp. Nhưng kết quả cũng không tra ra được gì, thích khách này thật kín miệng, dùng hình tra tấn thế nào cũng không lên tiếng, nhìn như một khối xương bất động.

Nếu không thẩm tra ra được gì, A Manh cũng không rối rắm, lại cho Tri Hạ đi hỏi thăm tình hình bộ tộc kia, Tri Hạ cũng không phụ lòng, rất nhanh liền hỏi rõ. Đến khi A Manh biết đó là bộ tộc ở trên thảo nguyên Bắc Việt, trong lòng cũng đã hiểu rõ âm mưu.

Với tư duy của người bình thường, đây chắc chắn là do một vài người ở bộ tộc kia bất mãn với Ngu Nguyệt Trác nên ôm thù lại đây đả kích. Chỉ có thể là do bọn họ đánh giá sai năng lực phòng thủ của phủ tướng quan, cho nên ba người đều bị bắt.

Khụ, đương nhiên, đó chỉ là suy đoán, A Manh nghĩ chuyện này còn gì đó ở bên trong nữa, nhưng Tri Hạ đi hỏi mà không được, cũng không biết liệu có chiến tranh hay không, Ngu Nguyệt Trác không biết có phải lại bị phái đi tiếp hay không nữa.

Nghĩ vậy, A Manh nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trong lòng có chút âm trầm.

*******

Đêm dài, mọi người yên giấc, ngọn đèn thư phòng phủ tướng quân vẫn sáng.

Phù Cửu thấy đội trưởng thị vệ phủ đi đến, nói với người trong phòng: “Tướng quân, Tần đội trưởng đến.”

“Cho hắn vào.” Thanh âm Ngu Nguyệt Trác vang lên.

Nghe xong, khuôn mặt mệt mỏi của đội trưởng thị vệ chấn động, Phù Cửu cười nói với đội trưởng: “Tần đội trưởng, mời.”

Tần đội trưởng chắp tay với Phù Cửu, rồi đẩy cửa đi vào.

Tần đội trưởng thi lễ với nam nhân ngồi trước bàn đang phê duyệt văn kiện, nói: “Tướng quân, thuộc hạ tra được chút tin tức từ thích khách.”

"Nói."

“Bọn họ tổng cộng có năm người, đang tiến đến kinh thành, nhưng sợ người khác để ý nên vẫn chưa vào kinh, mà đang ở một ngôi miếu đổ nát bên ngoài. Ngoài ba thích khách hôm qua, còn hai người nữa chưa rõ tung tích. Thuộc hạ đã cho người đi tra xét ngôi miếu đó, phát hiện có dấu vết để lại, xem ra, bọn họ đã sớm có kế hoạch rời đi…”

Ngu Nguyệt Trác im lặng nghe, sau khi nghe xong, thản nhiên nói: “Tiếp tục theo dõi, có tin tức gì lập tức bẩm báo, còn nữa, tăng cường canh phòng trong phủ, ta không muốn có chuyện này phát sinh lần nữa.”

Tần đội trưởng lên tiếng, ngẩng đầu vụng trộm nhìn khuôn mặt bình tĩnh đến quỷ dị của tướng quân, khóe miệng khẽ giật, không dám nói gì nữa. Ngày hôm qua bọn họ thất trách làm phu nhân sinh non, tướng quân giận gần chết, thiếu chút nữa dọa sợ bọn họ, đương nhiên không tránh được trừng phạt bọn họ, có thể nói là đau đến tận xương tủy đi.

Chờ khi thị vệ rời đi, Ngu Nguyệt Trác tiếp tục phê duyệt văn kiện, hai ngày này vì chuyện của bộ tộc Ô Mã quấy rồi, khiến công việc của hắn tăng lên, đến khi phu canh bên ngoài gõ mõ điểm canh lần nữa, văn kiện trên bàn mới duyệt xong.

Ngu Nguyệt Trác đặt văn kiện trong tay xuống, uống chén trà lạnh ngắt trên bàn, nước trà lạnh như băng thật khiến đầu óc người ta thanh tỉnh, mệt nhọc cũng giảm vài phần.

“Phù Cửu, mấy giờ rồi?”

“Bẩm tướng quân, vừa qua giờ tý.” Phù Cửu nói xong, lại nói thêm: “Tướng quân nên đi nghỉ thôi. Phu nhân vừa rồi con sa