XtGem Forum catalog
Hiền Thê Xui Xẻo

Hiền Thê Xui Xẻo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212511

Bình chọn: 10.00/10/1251 lượt.

cười: “Ngọc Sa ngồi không yên, nói đi tìm Nguyệt Quyên rồi.”

A Manh nghe vậy, liền không nói thêm gì nữa.

*******

Bên kia, Ngu Nguyệt Quyên đang đối mặt với các phu nhân đang dùng ánh mắt đánh giá con dâu mà nhìn đến nỗi không được tự nhiên, từ khi anh trai chiến thắng trở về, nàng liền hiểu, giá trị con người mình không như trước, thậm chí hôn sự cũng không còn là vấn đề đáng lo, căn bản không cần lo lắng không gả được.

Nếu là hơn một năm trước, nàng sẽ mừng thầm mà biểu hiện tốt một chút trước mặt các phu nhân, sau khi gặp Ôn Tử Tu, nàng đặt hết tâm trí trên người hắn, khó có thể dứt. Tuy hiện tại đã không còn nghĩ nhiều, nhưng vẫn còn quyến luyến, đối với chuyện này cũng không muốn, thậm chí đối với ánh mắt đánh giá này có chút không kiên nhẫn.

Ngu Nguyệt Quyên bồi mẫu thân chào hỏi các vị phu nhân một lát, sau đó lấy lí do không khỏe để cáo từ, tâm tình có chút chán nản bước vào Lạc Nguyệt Hiên.

"Nguyệt Quyên!"

Từ xa, đã nghe được một tiếng kêu to, Ngu Nguyệt Quyên quay đầu, liền nhìn thấy La Ngọc Sa mặc một thân quần áo màu vàng xuất hiện ở cửa cười nhìn nàng, ánh mắt dù ngây ngô nhưng cũng pha chút phong tình.

Ngu Nguyệt Quyên cùng La Ngọc Sa không thân, thậm chí vì La Ngọc Sa là muội muội của A Manh mà có phần chán ghét nàng ta, nhưng sau khi La Ngọc Sa nhìn trúng Diêm Ly Trần da mặt cũng dày nên, thường xuyên qua lại, hai người cũng quen biết, lại là thân thích, cũng có thể nói chuyện qua lại vài câu, nhưng nếu nói là thân thiết, xin được miễn cho.

Ngu Nguyệt Quyên chờ La Ngọc Sa tiến lại, hỏi: “Sao lại đến đây? Không cùng nương ngươi đi thăm tỷ tỷ ngươi?”

La Ngọc Sa nhìn quanh, cười hì hì nói: “Đại tiểu thư thì có gì tốt mà xem, nương ta đến là được, ta đến tìm ngươi, nghe nói thân thể ngươi không khỏe? Không sao chứ?”

“Nga?” Ngu Nguyệt Quyên mới không tin, trong lòng cảm thấy La Ngọc Sa đến tìm Trần công tử mới phải. Chỉ là cả tháng nay Trần công tử cũng chưa về lần nào, ngay cả nàng là chủ nhân cũng không thấy, “Không sao, đoán là trong phủ có việc nên có chút mệt.”

La Ngọc Sa che miệng cười, “Như vậy sao? Vậy ngươi nghỉ ngơi đi, đừng để mệt quá, miễn cho có người lo lắng.”

Ngu Nguyệt Quyên có chút kỳ lạ nhìn nàng ta nhưng cũng không nói gì.

Khi hai người đến Đông viện, một trận gió thổi đến, làm rơi mấy cánh hoa đào, khăn tay trong tay Ngu Nguyệt Quyên cầm không chắc, bay lên vướn trên cành đào, giống như một cánh bướm đậu trên đó.

“Ai nha, làm sao bây giờ?” La Ngọc Sa nhìn độ cao của cây đào, liền biết các nàng không thể tự lấy được.

Ngu Nguyệt Quyên nhìn, đang muốn đi gọi gia đinh trong phủ đến, đột nhiên nghe có tiếng người kêu “Biểu muội”, nhìn lại, thấy phía trước có một nam tử mặc như các công tử thế gia, khuôn mặt tuấn tú, trên mặt lộ vẻ tươi cười, không khiến người khác chán ghét, chỉ là không hiểu sao trong lòng Ngu Nguyệt Quyên lại có chút chán ghét.

Ngu Nguyệt Quyên không biết người này, đương nhiên biết hắn không gọi mình. Quả nhiên, nhìn thấy nam tử kia, La Ngọc Sa lập tức vui mừng kêu: “Hình biểu ca, sao lại đến đây?”

Chữ “Sửu” kia làm Ngu Nguyệt Quyên khẽ động tâm, chỉ thấy sau khi nam tử kia nghe La Ngọc Sa hỏi, liền bước đến đây, cho đến khi cách ba bước, dừng lại, “Cô cô nói ta đi tìm muội.” Sau đó chắp tay với Ngu Nguyệt Quyên nói: “Không biết vị tiểu nương tử này là…”

La Ngọc Sa bưng miệng cười nói: “Biểu ca, đây chính là muội muội của Tĩnh Viễn đại tướng quân, trước kia không phải huynh nói với ta, Tĩnh Viễn tướng quân là anh hùng, muội muội đương nhiên cũng là kỳ nữ sao? Nha, hiện tại huynh đã được gặp kỳ nữ rồi đó, Nguyệt Quyên, đây là biểu ca của ta.”

“Ai nha, thật sao?” Nam tử kia vô cùng kinh hỷ, mỉm cười nhìn Ngu Nguyệt Quyên, ôn nhã nói: “Nghe danh cô nương đã lâu, hôm nay đã được gặp mặt. Tại hạ là Hình Tu Văn, mạo muội quấy rầy.” (không hiểu đây là người tốt hay xấu, nhưng nghe cái tên Tu Văn khiến mình thấy ghét!)

Hình Tu Văn bộ dạng tuấn tú, cử chỉ văn nhã, ánh mắt thành khẩn, nhìn rất phong độ, là công tử thế gia hiếm có, khiến cho người ta sinh hảo cảm. Nhưng Ngu Nguyệt Quyên lại cảm thấy hắn có điểm giống anh trai, thậm chí có thể nói là hắn đang bắt chước anh trai nàng. Từ sau khi đại ca trở thành đại tướng quân, nàng phát hiện mình được tiếp xúc với nhiều nam nhân rất giống anh trai, không phải là tất cả, nhưng nhiều thứ rất giống. Điểm này kỳ thật không ngoài ý muốn, nhưng người ngoài ai cũng biết là nàng sùng bái anh trai cho nên nam nhân muốn kết hôn với nàng đều không tự chủ được mà bắt chước ngôn ngữ, cử chỉ của anh trai nàng, nghĩ rằng như vậy có thể khiến nàng động lòng, làm cho nàng ái mộ.

Nhưng Ngu Nguyệt Trác trên thế giới này chỉ có một, những người đó dù bắt chước thế nào cũng chỉ là bắt chước, cũng chỉ là đồ dỏm. Huống hồ, nàng sùng bái chứ đâu phải mê luyến anh trai, những người này làm vậy không thấy buồn cười sao?

Ngu Nguyệt Quyên cười đáp lễ, dưới sự giật dây của La Ngọc Sa, cũng trò chuyện vui vẻ một hồi, sau đó Hình Tu Văn cà nhắc đến cây đào cầm khăn tay của nàng xuống, đưa đến trước mặt nàng.

Ngu Nguyệt Quyê