quen thân phận Hoàng hậu của ta, vẫn
dùng kiểu xưng hô ở nhà gọi ta. “Giết chết một Nguyên Mỹ nhân không có
gì đáng tiếc, ngày hôm nay diệt trừ Nguyên Mỹ nhân, tương lai còn có thể có Trương Mỹ nhân, Lý Mỹ nhân. Nhưng ta không muốn quan hệ cùng với
Hoàng thượng còn chưa bắt đầu đã tới tình trạng không thể vãn hồi. Điều
ta muốn chỉ là dựng uy tín ở lục cung. Ta muốn cho những kẻ lòng mang ý
đồ xấu kiêng kỵ ta. Cho dù muốn giở âm mưu quỷ kế, cũng phải tới khi lên kế hoạch chu toàn mới dám tới trước mặt ta. Bọn họ do dự, ta lại có
thời gian. Mà điều ta cần chỉ là thời gian thôi.”
Nói nhiều thêm một chút, ta đã cảm thấy hơi mệt mỏi, khẽ ngáp một cái, giơ
tay ra hiệu cho tất cả mọi người lui ra, kể cả Hứa cô cô. Dưới gối ta có một thanh chủy thủ nhỏ chế tạo từ tinh cương [2'> ngàn năm trên núi
Thiết Cốt, trên chuôi dao có một viên bảo thạch màu lam to bằng quả
trứng chim cút. Đó là lễ vật nhị thúc lén lút tặng cho ta vào sinh nhật
mười sáu tuổi. Có người nói đây là vật tượng trưng cho quyền lực tối cao của các đời nữ vương Oát Đan quốc. Ngoài ý nghĩa tượng trưng bên ngoài, cây chủy thủ này còn có thể giết người, dao sắc bén máu chảy đầu rơi.
Vị nữ vương cuối cùng của Oát Đan quốc, vào thời khắc đối mặt với trăm
vạn đại quân Tây chinh của nhị thúc, đã dùng cây chủy thủ này đâm vào
tim mình. Mà nữ vương kia, chính là nữ nhân nhị thúc ta yêu nhất. Ta cẩn thận từng chút một cất giữ cây chủy thủ này, mang theo bên người, đến
cả khi ngủ cũng đặt bên cạnh. Đồng thời cũng rất an lòng rằng ngoại trừ
nhị thúc, không còn ai biết tới sự tồn tại của nó. Ở nơi hậu cung nguy
cơ tứ phía, cảm giác lạnh lẽo của nó ở sát bên mình có thể giúp ta an
tâm.
——[2'> Tinh cương: Là hợp chất của sắt nguyên chất và một số nguyên tố khác,
không cứng bằng thép ở hiện đại, nhưng cứng hơn so với các hợp kim khác.
Theo baike.baidu.com——
Điện Thiện Dương, rượu thơm, đồ ăn ngon, quân thần cùng vui vẻ. Ta ngồi ở
sau bức rèm che, cùng với trượng phu nhận lễ và lời chúc phúc của quần
thần. Người đầu tiên đi lên phía trước chính là phụ thân của ta, người
đã hơn hai mươi năm giữ chức Đại Tể tướng, hai lần làm Quốc trượng, là
nguyên lão tam triều, thân phận hiển nhiên không giống với những người
khác.
“Cung chúc Ngô Hoàng, Hoàng hậu từ nay về sau phu thê ân ái, phu thê tình
thâm.” Phụ thân bưng chén rượu, tay hơi run rẩy, chòm râu màu muối tiêu
khẽ lay động nhịp nhàng theo từng lời nói của người. Ta biết, lời chúc
phúc của phụ thân không giống như những thần tử khác làm bộ làm tích,
người là chân tâm thành ý hi vọng, mặc kệ hi vọng này xa vời đến mức
nào.
“Đại Tể tướng, ngươi nuôi dạy nữ nhi rất tốt!” Thanh âm Thượng Quan Bùi rất
êm tai, đáng lẽ sẽ khiến người ta nghe như gió xuân ấm áp vậy mà từ
trong miệng hắn nói ra chỉ khiến người ta đổ mồ hôi. Ta nghe không ra
câu nói này là lời nói thật tự đáy lòng hắn hay là trào phúng mỉa mai.
Vừa dứt lời, Thượng Quan Bùi uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, yết
hầu tràn đầy mị lực nam tính trượt lên trượt xuống mấy lần. Phụ thân
liếc mắt nhìn ta ngồi sau bức rèm che, sau đó cũng uống cạn chén rượu,
rồi yên lặng lui trở về chỗ ngồi.
Triều phục của Hoàng hậu rất nặng, tầng tầng lớp lớp, vô cùng phiền phức,
trang sức trên đầu ta đè nặng lên gáy khiến ta đau nhức gần như mất đi
cảm giác, huyệt thái dương tựa như bị kim đâm đau nhói, trong lòng ta
không khỏi khẩn cầu có thể sớm trở lại tẩm cung nghỉ ngơi. Đột nhiên một ý nghĩ sợ hãi chợt nảy ra trong đầu ta, đêm nay hắn là trượng phu của
ta, vậy sẽ phải ngủ cùng với ta. Suy nghĩ vụt qua này khiến cả người ta
đột nhiên cứng đờ, tay ta không tự chủ lần vào phía trong triều phục,
tìm được thanh chủy thủ lạnh lẽo. Cảm giác lành lạnh của thanh chủy thủ
khiến ta dần dần trấn định lại, nhìn hắn ngồi ở phía trên, trong nội tâm ta bỗng sinh ra một cảm giác tựa như tế phẩm trên Thánh Đàn oai phong
lẫm liệt. Đang lúc xuất thần, chợt có một nội thị tới bẩm báo: “Dân
chúng kinh thành và sứ giả của các nước chư hầu phái tới để chúc mừng
đại hôn của bệ hạ và nương nương, cố ý ở ngoài Tuyên Hoa môn phóng pháo
hoa. Cung thỉnh bệ hạ cùng nương nương di giá tới thành lầu Tuyên Hoa
môn thưởng thức, cùng dân chúng chung vui.”
“Ha ha, hiếm khi thấy bọn họ có lòng” đây là lần đầu tiên ta nghe thấy hắn
cười. Hắn đứng dậy, đưa tay phải vòng tay ra phía sau bức rèm che hướng
về phía tay, ta nhẹ nhàng đặt bàn tay trái của mình vào lòng bàn tay
hắn. Bàn tay của hắn to lớn, hơi thô ráp, đốt ngón tay còn có mấy nốt
chai, ta nhìn ra được, đây là những nốt chai do sử dụng kiếm mà có, vị
trí nốt chai trên tay hắn giống với nhị ca như đúc, lẽ nào hắn cũng
giống như nhị ca, là nhất đẳng cao thủ sử dụng kiếm?
“Tay của nàng sao lại lạnh như vậy?” Mắt hắn cũng không nhìn về phía ta, chỉ tùy ý hỏi, ta trả lời hay không kỳ thực cũng không quan trọng. Chỉ là
hắn không biết, trong ống tay áo kia, bàn tay ta đang nắm thanh chủy thủ còn lạnh hơn. Tuy rằng đã vào đầu hạ, nhưng trên cao nơi thành lầu
Tuyên Hoa môn, gió vẫn thổi vù vù vang vọng. Tr
