Hứa Mạc Dương cũng chẳng có cách nào với Tiểu Huyền, đành nói: “Được rồi, vậy trước tiên ngươi hãy xem chỗ gãy của bảo đao, nếu
có thể nói ra nguyên nhân vì sao đao gãy, coi như ngươi có bản lĩnh.”
Phùng Phá Thiên đành y lời đưa Việt Phong đao cho Tiểu Huyền. Tiểu Huyền rút
đao ra, một luồng khí lạnh thấu xương lập tức ập thẳng vào mặt.
“Đao là vua của các loại binh khí, mạnh mẽ mà dứt khoát, giấu cái khéo trong cái vụng, lợi về chặt chém, mạnh về lực đạo...” Tiểu Huyền một mặt tỉ
mỉ quan sát, một mặt nghiêm túc nói. “Bảo đao bị gãy cách chuôi đao nửa
thước, chỗ này dày mà bền chắc, khi giao thủ thực khó mà gãy được, có
thể đoán định là bị vật nặng đập mạnh vào từ mặt ngang mà gãy.” Những
năm nay, Tiểu Huyền sớm đã học thuộc làu Chú Binh thần lục
nhưng lại hiếm có cơ hội dùng đến, lúc này được dịp liền bắt đầu khoe
khoang khiến Phùng Phá Thiên phải nhìn nó bằng con mắt khác.
Hứa
Mạc Dương mỉm cười, gật đầu. Tiểu Huyền thấy cha tỏ ý khen ngợi bèn đắc
chí liếc mắt nhìn qua phía Phùng Phá Thiên, nói tiếp: “Nhìn vết gãy này
ngay ngắn mà tề chỉnh, nhưng nơi mép rìa lại có vẻ méo mó, cong vênh,
chắc hẳn là bị người ta dùng một loại gỗ mềm nào đó cố định cả bốn phía, sau đó lấy vật cứng đập xuống thật mạnh...” Nói tới đây, dường như nó
có chút rụt rè, bèn đưa mắt nhìn Phùng Phá Thiên với vẻ bối rối. “Chẳng
hay ta nói có đúng không?”
“Nói hay lắm! Tuy ta không biết thanh
bảo đao này vì sao bị gãy nhưng chắc hẳn đúng như thế chẳng sai.” Phùng
Phá Thiên vốn nghĩ rằng Tiểu Huyền sẽ chỉ làm bộ làm tịch một phen, ai
ngờ nó lại nói năng đĩnh đạc, đường hoàng, chỉ ra được rất nhiều đạo lý, mà tỉ mỉ ngẫm lại còn thấy hợp tình, hợp lý vô cùng. Hắn vỗ tay một cái thật mạnh, cất tiếng khen ngợi tự đáy lòng: “Thực không nhìn ra ngươi
còn nhỏ tuổi mà đã lợi hại như vậy, chỉ từ một thanh đao gãy cũng chỉ ra được biết bao đạo lý, thúc thúc đây xin cam bái hạ phong!”
Nghe
Phùng Phá Thiên khen ngợi mình như vậy, Tiểu Huyền hết sức vui mừng, bèn cười hì hì, nói: “Không chỉ có vậy thôi đâu, chỉ là ta còn chưa nắm
chắc được hoàn toàn...”
Hứa Mạc Dương thấy Tiểu Huyền quả nhiên
không phụ công mình tận tâm dạy dỗ bao năm, trong lòng cũng rất vui
mừng. Thấy Tiểu Huyền ngập ngừng muốn nói thêm điều gì đó, y bèn cất
tiếng: “Con còn nhìn ra điều gì, cứ nói hết ra đi!”
Tiểu Huyền tỏ
vẻ nghiêm túc, vừa suy tư vừa nói: “Phần rìa bên trên của chỗ gãy có
hình răng cưa, phần rìa bên dưới thì lại bằng phẳng hơn nhiều, qua đó có thể nhìn ra hướng thanh đao bị đập vào đến gãy. Ngoài ra, trong cú đập
này, người làm gãy đao rõ ràng còn lưu lại một luồng dư lực, đây chắc là đặc điểm võ công của hắn...”
“Thật đúng là bên ngoài trời còn có
trời khác, dù thế nào cũng không ngờ được trong chỗ gãy này lại có nhiều học vấn như vậy!” Tới tận lúc này Phùng Phá Thiên mới thật sự tâm phục
khẩu phục Tiểu Huyền, không còn coi nó là một đứa bé mới mười hai, mười
ba tuổi nữa. Hắn nghiêm túc nói: “Thực không dám giấu, thanh bảo đao này thường ngày đều được đặt trên Thần Đàn của Mị Vân giáo ta, xung quanh
có người canh gác ngày đêm, do đó ta đoán định việc này là do nội gian
làm ra, nhưng ngầm điều tra lại không tìm được chút manh mối nào. Ngươi
có thể dựa vào chỗ gãy này mà nhìn ra lộ số võ công của hắn, nếu qua đó
giúp ta bắt được nội gian, ấy thực sự là công lao rất lớn.”
Tiểu
Huyền khẽ cười xấu hổ, nó xưa nay vẫn luôn nghịch ngợm, lúc này nghe
thấy Phùng Phá Thiên khen ngợi chân thành như thế thì có chút bối rối.
Hứa Mạc Dương cũng cảm thấy rất bất ngờ. Những năm nay, y rảnh rỗi không có việc gì làm, liền truyền hết cho Tiểu Huyền một thân sở học, trong đó
không những có võ công của bản thân y và kỹ thuật rèn đúc vũ khí của
phái Binh Giáp, còn có cả những kiến thức về dịch lý thần toán trong Thiên Mệnh bảo điển của Xảo Chuyết đại sư. Thường ngày y hiếm khi kiểm tra Tiểu Huyền, lúc
này nghe nghĩa tử nói ra những lời phân tích kín kẽ mà hợp tình, hợp lý
như vậy mới giật mình phát hiện thằng bé này tuy còn nhỏ tuổi, trình độ
võ công bình bình chẳng đáng kể gì, nhưng về mặt tâm trí đã kiêm cả sự
hiểu biết thông thấu đối với vũ khí của phái Binh Giáp cùng với sự quan
sát tinh tế đối với sự vật, sự việc của Thiên Mệnh bảo điển, thực sự không thể coi thường.
Phải biết rằng, cả Chú Binh thần lục và Thiên Mệnh bảo điển đều là những bí tịch hiếm có trên đời, tuy thực chất không liên quan
tới võ công nhưng bên trong lại ẩn chứa những đạo lý sâu xa tột độ.
Trong đó, Thiên Mệnh bảo điển có ngôn từ rắc rối, nội dung khó
hiểu, nếu không phải hạng người có đại trí tuệ và thiên phú cực cao thì
không thể nào thấu suốt những học thức bên trong. Mà một khi chỉ lý giải theo mặt ngoài của chữ nghĩa, con người ta sẽ rất dễ rơi vào ma đạo, do đó người bình thường dù có dốc hết tâm sức cả đời cũng chưa chắc có thể nhìn thấu được điều gì. Có câu rằng: “Binh cường tắc diệt, mộc cường
tắc chiết[6'>”, khi nghiên cứu loại huyền học thâm sâu thế
này, ai mà chỉ một lòng khổ tu, không để tâm tới điều gì khác thì đã
trái với tâm cảnh thanh
