đạm, vô vi của Đạo giáo, nếu không gặp được cơ
duyên thì chưa chắc có thể thành chính quả, đây cũng là nguyên nhân mà
năm xưa Xảo Chuyết đại sư không giao Thiên Mệnh bảo điển lại cho mọi người. Huống chi, nếu lại kiêm tu cả Thiên Mệnh bảo điểnvà Chú Binh thần lục, độ khó sẽ càng tăng thêm, thực khó mà đạt tới đại thành.
[6'> . Trích Đạo đức kinh của Lão Tử. Dịch nghĩa: Đội quân quá mạnh thì dễ bị tiêu diệt, cành cây quá cứng thì dễ bị gãy - DG.
Nhưng Tiểu Huyền còn nhỏ tuổi, chẳng biết mấy chữ, toàn bộ sở học đều là do Hứa Mạc Dương truyền miệng lại cho. Thiên Mệnh bảo điển của Hứa Mạc Dương vốn là do Xảo Chuyết đại sư truyền thụ cho trong lúc
truyền công, lúc này lại truyền cho Tiểu Huyền, vô tình ngầm hợp với cái tinh thần của Đạo giáo, tựa như việc thanh kiếm được tôi rèn trong lửa
sẽ càng sắc bén, sự vật ban đầu càng áp chế thì về sau sẽ càng bùng phát dữ dội. Do đó, Thiên Mệnh bảo điển được khởi đầu từ Xảo Chuyết đại sư, thông qua Hứa Mạc Dương rồi truyền cho Tiểu Huyền, thế là càng
trở nên dễ hiểu. Mà Tiểu Huyền còn nhỏ tuổi, trong lòng không có quá
nhiều tạp niệm, thêm vào đó từ nhỏ đã sống ở vùng sơn cước hoang dã, có
thể đạt tới cảnh giới vô vi một cách hết sức tự nhiên, lại lấy cái sự
thấu tỏ đối với vạn vật của Thiên Mệnh bảo điển làm cơ sở, hiểu được một có thể dễ dàng suy luận ra muôn vàn, cho nên tu luyện bất kỳ
môn võ học nào cũng dễ dàng, thuận lợi, làm ít hưởng nhiều.
Trong việc rèn binh đúc giáp, quan trọng nhất là sự thích hợp của nguyên liệu. Chú Binh thần lục không chỉ giảng giải về các kỹ thuật rèn đúc, còn đưa ra những phân
tích hết sức kĩ càng về đặc tính của từng loại vũ khí. Vũ khí trong
thiên hạ vốn tương sinh tương khắc, tựa như thương dài rìu ngắn, đao dày kiếm mỏng, phải làm sao để phát huy được công hiệu tốt nhất của một món vũ khí chính là yếu chỉ của Chú Binh thần lục, khi dùng trong
chiến đấu thì chính là phải lấy khéo thắng vụng, lấy nhu khắc cương, lấy mưu sâu thắng địch mạnh, lấy sở trường đánh sở đoản. Những điều này đều cần có bản lĩnh ứng biến cực tốt khi đối diện với kẻ địch, trong thời
gian ngắn phải phán đoán được nhược điểm trên vũ khí của đối phương, qua đó lần theo sơ hở mà đánh vào, nhanh chóng giành chiến thắng.
Có thể nói Chú Binh thần lục có tác dụng rất lớn đối với việc khai thác tiềm năng tâm trí của con người, mà Tiểu Huyền còn may mắn có cả sự phụ trợ của Thiên Mệnh bảo điển, do đó đã hình thành nên một tâm tư nhạy bén cùng khả năng quan sát sự
vật tinh tế, siêu phàm. Giờ đây, nó có thể dễ dàng lợi dụng hoàn cảnh
xung quanh, có thể thấu tỏ các thứ lý lẽ phức tạp trên đời, còn có được
tuệ căn siêu việt, cực kỳ thích hợp để tu luyện võ đạo.
Phen cơ
duyên này thực sự hiếm có, cho dù Xảo Chuyết đại sư có tái sinh hẳn cũng sẽ rất ngạc nhiên về việc Tiểu Huyền chỉ mới hơn mười tuổi nhưng đã lờ
mờ thông tỏ được Thiên Mệnh bảo điển. Chỉ có điều Hứa Mạc Dương và Tiểu Huyền đều là người trong cuộc, thành ra không tự biết được mà thôi.
Hứa Mạc Dương ngày đêm ở bên Tiểu Huyền suốt mấy năm, vậy mà mãi tới lúc
này mới phát hiện ra sự biến hóa trên người nghĩa tử, trong lòng trào
dâng muôn vàn cảm xúc. Y không còn tâm trạng suy nghĩ đến những điều
khác, lập tức trầm giọng hỏi: “Con đã nhìn ra lộ số võ công của người
làm gãy đao, vậy có thể phán đoán ra hắn dùng thứ vũ khí gì để đánh gãy
thanh Việt Phong đao này không?”
Phùng Phá Thiên thầm xao động,
nếu tên nội gian kia dùng thứ vũ khí thuận tay để đánh gãy Việt Phong
đao, một khi bị Tiểu Huyền nhìn ra, việc tìm nội gian sẽ trở nên rất dễ
dàng. Lần này, hắn đến đây vốn chỉ mong có thể nối lại Việt Phong đao,
chẳng ngờ còn có được thu hoạch ngoài ý muốn như thế này.
“Chỗ này dường như có điều không đúng lắm...” Tiểu Huyền đưa tay gãi đầu, nhìn
thấy khuôn mặt đầy vẻ chờ mong của Phùng Phá Thiên liền lấy hết can đảm, nói: “Từ chỗ đao gãy có thể nhìn ra kẻ đó đã dùng một thứ binh khí
nặng, nhưng phàm là người dùng loại binh khí này khi ra tay đều mạnh mẽ, dứt khoát, không lưu dư lực, rõ ràng là không hợp với lộ số mà hắn đã
sử ra. Từ lối ra tay khi chuẩn bị bung hết lực đạo lại thu về một phần
kia mà xét, người này hẳn là quen sử dụng những loại vũ khí mềm như roi, dây móc, chùy xích...”
Phùng Phá Thiên thấy Tiểu Huyền nói vậy,
tâm tư liền xoay chuyển không ngừng. Trong Mị Vân giáo, Thanh Hạt tả sứ
Đặng Cung và hai hộ pháp Phí Thanh Hải, Hồng Thiên Dương đều sử dụng
trường kiếm, còn Lôi Mộc thì sử dụng độc cước đồng nhân, Cảnh Kha sử
dụng đơn đao, nữ hộ pháp duy nhất Y Na có sở trường điều khiển độc vật,
thường ngày đều dùng tay không, thực khó có thể đoán ra ai làm gãy đao,
còn nếu là đệ tử bình thường của Mị Vân giáo thì lại khó có cơ hội một
mình đi vào Thần Đàn để tiếp xúc với bảo đao... Hắn nhất thời đứng đó,
trầm ngâm suy nghĩ, khó có thể đưa ra phán đoán chính xác.
Hứa Mạc Dương thấy Phùng Phá Thiên nhíu chặt đôi mày, bèn an ủi: “Lời trẻ con
đừng nên tin quá, Phùng huynh tổn hao tâm sức như thế thực không đáng
đâu, có lẽ nó đã nhìn nhầm.”
Phùng Phá Thiên tuy bán tí