giúp đỡ nối lại bảo đao, Dương huynh thực sự là ân nhân của ta, có điều gì ta cũng xin nghe theo Dương huynh.” Hắn
đã dẹp bỏ được mối tâm sự trong lòng, lại thấy Tiểu Huyền đang đứng ngẩn ngơ bên cạnh, bèn có ý lấy lòng: “Dương công tử còn nhỏ tuổi như vậy mà đã có thân thủ phi phàm, quả là hổ phụ sinh hổ tử. Y đã thích cưỡi
ngựa, chi bằng Dương huynh hãy để y cưỡi con Hỏa Vân Câu này của ta đi
chơi một lát.”
Tới lúc này Tiểu Huyền mới dám rụt rè nhìn Hứa Mạc Dương, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ khẩn cầu Thực ra Hứa Mạc Dương hết sức thương yêu đứa con nuôi này, nghe Phùng Phá
Thiên khen ngợi như vậy thì trong lòng rất vui vẻ, nhưng ngoài mặt vẫn
tỏ ra lạnh lùng. “Phùng huynh quá khen, khuyển tử hay nghịch ngợm, nếu
không nghiêm khắc quản giáo, chẳng biết đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho
ta rồi.”
Tiểu Huyền ấm ức nói: “Con gây rắc rối bao giờ chứ? Mọi
người trong trấn có ai mà không nói con ngoan ngoãn, hiểu chuyện, họ còn thường khen cha biết cách dạy dỗ nữa đấy...”
Hứa Mạc Dương vờ
giận dữ. “Có khách ở đây mà con còn dám nói những lời tự khen mình như
vậy, mặt mũi của cha thực đã bị con làm mất hết rồi.”
Tiểu Huyền
rất thông minh, thấy trên mặt Hứa Mạc Dương thấp thoáng nét cười thì
biết ngay là y đã mềm lòng, bản sắc nghịch ngợm rốt cuộc lại hiện ra.
“Đương nhiên con phải tự khen mình trước mặt khách rồi, như thế cha mới
có thể diện chứ! Chẳng lẽ hai cha con ta lại ở trong nhà, cha khen con
một câu, con khen cha một câu, như thế thì thực khiến người ta cười đến
rụng răng mất.”
Phùng Phá Thiên cười vang, giao dây cương ngựa cho Tiểu Huyền. “Yên tâm đi, có Phùng thúc thúc làm chủ cho ngươi, ngươi cứ việc thỏa sức chơi đùa,” sau đó lại ngoảnh đầu qua nói với Hứa Mạc
Dương: “Lệnh công tử đã thích ngựa như thế, sau khi xong việc ta sẽ dâng lên mấy con ngựa tốt để tỏ lòng cảm tạ, Dương huynh xin chớ chối từ!”
Hứa Mạc Dương ẩn cư nhiều năm, không muốn dây dưa với các nhân vật trong võ lâm, huống chi xưa nay thanh danh của Mị Vân giáo trên giang hồ vốn
không được tốt. Có điều, hiện tại thực khó chối từ thịnh tình của Phùng
Phá Thiên, y đành ngầm quyết định đợi sau khi Phùng Phá Thiên đi rồi sẽ
lập tức dẫn Tiểu Huyền rời khỏi Thanh Thủy trấn, tìm một nơi ở khác.
Tiểu Huyền lại không nhận dây cương mà nháy mắt mấy cái với Phùng Phá Thiên. “Ta chưa đi ngay được, nếu không ai sẽ nối đao cho ông đây?”
Phùng Phá Thiên tò mò hỏi: “Tiểu huynh đệ cũng biết nối đao sao?”
“Sao lại không biết?” Tiểu Huyền dương dương tự đắc, nói. “Vô công bất thụ
lộc, ta đã nhận ý tốt của ông, dù thế nào cũng phải thể hiện chút tài
năng mới được.”
Hứa Mạc Dương cười, nói với Phùng Phá Thiên:
“Thằng bé này cũng coi như có được mấy phần chân truyền của ta, thường
ngày vẫn giúp hàng xóm làm mấy việc vặt như vá xoong nồi thủng, nên bây
giờ có chút không biết trời cao đất dày, thực đã khiến Phùng huynh chê
cười rồi!”
Phùng Phá Thiên giơ ngón tay cái lên, khen ngợi: “Danh
sư xuất cao đồ. Dương công tử còn nhỏ tuổi mà đã có bản lĩnh như vậy,
tiền đồ ngày sau ắt không thể lường trước.”
Hứa Mạc Dương thấy
Phùng Phá Thiên nói mấy lời tâng bốc như vậy mà Tiểu Huyền vẫn vênh váo
tự đắc, không tỏ ra ngượng ngập chút nào, bèn trầm giọng nói: “Thằng bé
này còn phải rèn giũa rất nhiều, Phùng huynh chớ nên dung túng cho cái
tính ngông cuồng của nó.”
Tiểu Huyền cười hì hì, nói: “Con đâu có
ngông cuồng! Thường ngày chẳng có cơ hội luyện tập, hôm nay vừa khéo có
thanh đao gãy ở đây, chi bằng cha hãy cho con được rèn giũa tay nghề một chút.” Trẻ con vốn hay cả thèm chóng chán, lúc này Tiểu Huyền một lòng
muốn được thử nối bảo đao, thành ra đã quên béng việc cưỡi ngựa.
Hứa Mạc Dương nói: “Ngươi cứ giúp ta kéo bễ lò, đưa công cụ là được rồi,
làm sao có thể để một thằng phá gia chi tử như ngươi động vào thanh bảo
đao này được.”
Tiểu Huyền hậm hực phản đối: “Sao con lại là phá gia chi tử chứ?”
Hứa Mạc Dương nói: “Ngươi còn dám cãi ư? Lần đó ta bảo ngươi rèn một cái
kéo, kết quả là ngươi lãng phí mất mười mấy cân sắt của ta.”
Mặt
mũi Tiểu Huyền đỏ bừng nhưng vẫn cố biện bác: “Đấy là con quá cầu toàn
nên mới rèn đi rèn lại, nếu không lỡ rèn ra một cái kéo chẳng cắt nổi
thứ gì, há chẳng phải sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của cha sao?”
Phùng Phá Thiên lại lo Tiểu Huyền không đủ công lực, làm hỏng mất bảo đao nên cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Do đó bây giờ ngươi mới phải cố gắng theo
cha học nghệ, đợi sau này hỏa hầu đủ rồi, tất nhiên ông ấy sẽ để ngươi
kế thừa y bát.”
Tiểu Huyền vẫn có chút không cam tâm. “Cha ta có
bao giờ chịu để ta làm thay đâu! Chẳng lẽ đợi đến khi ta năm, sáu chục
tuổi, người ta hỏi ta: “Ngươi biết làm những gì?”, ta lại trả lời: “Ta
chỉ biết kéo bễ lò”, như thế thì thực mất mặt quá!”
Phùng Phá
Thiên thấy Tiểu Huyền nói năng thú vị bèn cười ha hả. “Ngươi còn nhỏ
tuổi, mấy thứ hung khí như đao kiếm tốt nhất đừng nên đụng vào!”
Tiểu Huyền ưỡn ngực, nói: “Tuy ta còn nhỏ tuổi nhưng bản lĩnh không hề nhỏ.
Vừa rồi, không phải ta vừa nhìn đã nhận ra thanh đao của ông là đao gãy
đó sao?”