trừng mắt nhìn nên mới vội vàng sửa lời. Nó không
biết rằng trong Mị Vân giáo, hữu sứ được gọi là Xích Xà, tả sứ được gọi
là Thanh Hạt, đây là tên của các vị thần được giáo phái này tôn thờ.
“Mị Vân giáo?” Dương thiết tượng hơi biến sắc mặt, trầm ngâm không nói gì.
Phùng Phá Thiên cũng không thúc giục, chỉ nghĩ bụng, với danh tiếng của Mị
Vân giáo, chẳng sợ Dương thiết tượng không nghe theo, thế là hắn bèn
đứng lặng lẽ một bên chờ đối phương đưa ra quyết định. Trong lúc không
có việc gì làm hắn còn nháy mắt với Tiểu Huyền, sau lại lè lưỡi làm bộ
uốn lượn như con rắn khiến Tiểu Huyền muốn cất tiếng cười lớn nhưng lại
không dám, chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, khuôn mặt vì kìm nén quá mức
nên càng lúc càng đỏ bừng.
Mị Vân giáo có tổng giáo đàn nằm tại
vùng Đại Lý, Điền Nam, tín đồ đa phần là người các dân tộc thiểu số như
Di, Miêu, Dao, Bạch, Thái... thế lực rất lớn, cùng với Vô Niệm tông ở Kỳ Liên Sơn, Tịnh Trần trai ở Bắc Nhạc Hằng Sơn, Phi Thường đạo ở Đông Hải hợp xưng là thiên hạ tăng đạo tứ phái. Nghe đồn giáo phái này tin thờ
thần rắn, tín đồ đa phần đều biết điều khiển các giống độc vật như rắn
và bọ cạp, lại có hành tung quỷ dị, ít người biết đến, càng hiếm khi đặt chân vào Trung Nguyên, cho nên bị người trong giang hồ coi là tà giáo.
Có điều, mấy chục năm trước, khai sơn giáo chủ Lục Vũ của Mị Vân giáo lại
là một nhân vật lừng danh trên giang hồ, dựa vào một bộ Mị Vân chưởng
pháp mà uy chấn võ lâm, về sau vì kết oán với Long phán quan trong sáu
đại tông sư tà phái nên mới đến vùng Điền Nam thành lập Mị Vân giáo, đối nghịch với Cầm Thiên bảo của Long phán quan ở đất Xuyên Đông.
Sáu năm trước, Mị Vân giáo phát sinh nội loạn, vợ chồng giáo chủ Lục Vũ bị
thủ hạ ám hại bỏ mình, đứa con duy nhất cũng không rõ tung tích, sau đó
cháu ông ta là Lục Văn Uyên đứng ra kế thừa ngôi vị giáo chủ.
Lục
Văn Uyên tính tình nhu nhược, không có tài lãnh đạo, chỉ sau mấy năm, Mị Vân giáo đã suy yếu, quãng thời gian gần đây còn bị Cầm Thiên bảo chèn
ép không ngóc đầu dậy nổi. Các vị trưởng lão trong giáo phái đều rất bất mãn với Lục Văn Uyên, trong đó Thanh Hạt tả sứ Đặng Cung còn liên thủ
với ba người Lôi Mộc, Phí Thanh Hải, Cảnh Kha trong ngũ đại hộ pháp, mưu đồ lập em ruột của Lục Văn Uyên là Lục Vân Định lên làm giáo chủ, vì
việc này mà phát sinh mâu thuẫn rất lớn với Xích Xà hữu sứ Phùng Phá
Thiên và hai người còn lại trong ngũ đại hộ pháp là Y Na và Hồng Thiên
Dương. Cuối cùng, hai bên thương nghị với nhau, quyết định vào đầu tháng sau sẽ triệu tập giáo chúng về mở đại hội tuyển chọn lại giáo chủ.
Chẳng ngờ cách ngày mở đại hội nửa tháng, Việt Phong đao đột nhiên gãy lìa
trong bao một cách khó hiểu. Thanh đao này không phải vật phàm, có thể
cắt vàng chặt ngọc, chém sắt như bùn, được người trong giáo coi là thần
đao, là bảo vật trấn giáo của Mị Vân giáo, xưa nay vẫn luôn được giao
cho Phùng Phá Thiên bảo quản. Hắn thấy việc đao gãy này có vấn đề, lại
gặp đúng lúc sắp chọn lại giáo chủ, trong lòng chỉ e có kẻ đang ngầm giở trò gây rối. Nếu các giáo đồ biết được chuyện bảo đao bị gãy, nhất định sẽ chỉ trích hắn hộ đao bất lực, kèm theo đó sẽ làm ảnh hưởng đến uy
tín của Lục Văn Uyên.
Thanh Việt Phong đao đó có thể chém sắt như
bùn, tất nhiên cực kỳ cứng rắn, vậy mà lại bị người ta âm thầm làm gãy,
kẻ ra tay ắt hẳn là một cao thủ. Phùng Phá Thiên tự biết khó điều tra
được gì nhưng dù sao trách nhiệm cũng thuộc về hắn, do đó đành một mặt
phái người ngầm điều tra, một mặt suy nghĩ tìm cách ứng phó. Hắn nhủ
thầm việc đã đến nước này, thần bất tri quỷ bất giác nối lại bảo đao mới là thượng sách. Vì sợ việc đao gãy bị tiết lộ ra ngoài, hắn không dám
tìm người ở gần nhờ nối đao, vừa hay lại được nghe người ta nói đến bản
lĩnh rèn đúc cao siêu của Dương thiết tượng, do đó mới chẳng quản gió
mưa vội vã tìm đến Thanh Thủy trấn hoang vu này.
Vị Dương thiết tượng này chính là Đông Quy đệ nhất kiếm khách Hứa Mạc Dương năm xưa.
Sau ngày từ biệt Ám khí vương Lâm Thanh, Vật Do Tâm, Dương Sương Nhi ở U
Minh cốc, Hứa Mạc Dương một mình lưu lạc khắp nơi. Y biết ở Tái Ngoại có nhiều người nhận ra mình là tướng quân trấn thủ thành Đông Quy năm xưa, còn ở Trung Nguyên thì lại chẳng có mấy ai biết khuôn mặt thật của y,
do đó bèn đảo ngược họ tên, hóa danh thành Dương Mặc[4'>, đi
thẳng một mạch xuống phía nam, lúc nào cũng hết sức cẩn thận nên chưa
từng gặp điều rắc rối. Có điều, y thân là khâm phạm của triều đình, tất
nhiên không dám đặt chân tới những nơi phố chợ náo nhiệt, sợ bị lộ tung
tích. Huống chi y vốn cũng muốn tìm một nơi thanh tịnh để tập trung
nghiên cứu Chú Binh thần lục mà Đỗ Tứ lưu lại, sau mấy tháng
thì tới được Thanh Thủy trấn dưới chân núi Doanh Bàn này, trong lòng rất thích cảnh sơn thanh thủy tú cùng dân phong thuần phác ở nơi đây, thêm
vào đó người dân ở đây cũng ít qua lại với bên ngoài, nên y liền ở lại
suốt sáu năm qua.
[4'> . Chữ “Mặc” này đồng âm với chữ “Mạc” trong Hứa Mạc Dương - DG.
Những năm qua, y luôn giấu giếm tài năng, lập chí báo thù, nhưng cũng biết