ừ bao giờ.
Thế nên khi Quản Đồnghết giờ làm việc quay về nhà, anh vô
cùng sửng sốt và sung sướng khi vừa đẩy cửavào, nhà cửa tĩnh lặng, nhưng sàn nhà, bàn, bồn rửa tay đều sạch bóng, cô Tấm củaanh đang nằm trên
ghế sofa, ôm chiếc gối mềm, ngủ say sưa.
Quản Đồng khẽ khàng cởiáo khoác, quỳ trước mặt Cố Tiểu Ảnh,
nhìn kỹ khuôn mặt của cô khi đang say ngủ.Khoảnh khắc đó, Quản Đồng
dường như có một cảm giác trước đây chưa từng có, dườngnhư đây là lần
đầu tiên, anh nhìn mãi mà không chán.
Anh giơ tay khẽ vuốtmá Cố Tiểu Ảnh, khi chạm tay vào mới phát hiện ra, trong cái lạnh mùa đông, cônằm ngủ mà không đắp chăn, nên mặt
và tay bắt đầu lạnh cóng. Quản Đồng nhíumày, lập tức giơ tay ra, định bế Cố Tiểu Ảnh vào phòng ngủ.
Nhưng khi anh vừa luồntay vào gáy cô, Cố Tiểu Ảnh lơ mơ tỉnh
giấc, vửa mở mắt cô đã nhìn thấy khuôn mặtngười đàn ông ngay trước mặt,
nên giật nảy mình!
Quản Đồng nhìn vẻ sữngsờ của Cố Tiểu Ảnh, mỉm cười hỏi: “Dậy rồi à? Sao không vào giường ngủ, cảm lạnhthì sao?”
Cố Tiểu Ảnh há miệng,định nói gì đó, nhưng lại thôi, chần chừ mấy giấy. Quản Đồng buồn rầu, cũngkhông nói gì, cứ ngồi nhìn Cố Tiểu
Ảnh.
Cố Tiểu Ảnh nhìn thẳngvào mắt Quản Đồng, lúc này mới hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Quản Đồng bật cười:“Sáu rưỡi, em ngủ từ mấy giờ vậy?”
“Hơn ba giờ, khoảng vậy,không nhớ rõ”, Cố Tiểu Ảnh chớp chớp mắt, rồi lại nhắm lại, “Muộn thế rồi cơà...”
“Em muốn ăn gì?” - QuảnĐồng nhìn Cố Tiểu Ảnh, giọng dịu dàng: “Anh nấu cho em ăn nhé”.
“Gì cơ?” - Cố Tiểu Ảnhtưởng mình nghe nhầm, trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Quản Đồng: “Anh nói cáigì?”
“Anh nói rằng xin lỗibà xã!” - Quản Đồng cuối cùng vẫn quyết
định phải nói câu đó trước. Anh quỳ trướcmặt Cố Tiểu Ảnh, nhìn cô chăm
chú: “Anh không nên đánh em, em không sai, đều làdo anh không tốt. Nhưng thực sự là anh không hề muốn, anh không tốt, nhưng thựcsự là anh không
có ý động tay động chân, anh không nỡ như vậy đâu. Kể từ ngàymình lấy
nhau, anh đã thề sẽ đối xử tốt với em, anh thực sự chưa từng nghĩ sẽnhư
thế này, anh...”
“Thôi!” - Cố Tiểu Ảnhnhíu nhíu mày, “Em muốn ăn mỳ vằn thắn”.
“Gì cơ?” - Chủ đềchuyển nhanh quá, Quản Đồng lại không theo kịp tốc độ suy nghĩ của Cố Tiểu Ảnh
“Em muốn ăn mỳ vằn thắn,siêu thị đối diện có bán đấy!” - Cố
Tiểu Ảnh ngáp, nhắm mắt lại, “Em ngủ mộtlúc, bao giờ anh nấu xong thì
gọi em dậy”.
Quản Đồng
mỉm cười cảmkích. Vào lúc anh không ngờ tới nhất, cô Tấm của anh đã dứt
khoát lật trangsách cũ sang một bên, đây rõ ràng là một sự tha thứ,
nhưng điểm tốt nhất làkhông cần lời nói đã khiến anh phải xuống nước.
Sự khoan dung vàthông minh của cô, còn đáng yêu hơn anh tưởng tượng nhiều.
Quản Đồng cuối cùng cũngthở phào, đứng lên, sang phòng ngủ
lấy một cái chăn, cẩn thận đắp lên cho Cố TiểuẢnh, rồi ra ngoài mua mì
vằn thắn.
Anh không biết rằng,lúc anh đóng cửa đi ra, trên môi Cố Tiểu Ảnh cũng nở một nụ cười hài lòng.
Thế là, nửa tiếngsau, Cố Tiểu Ảnh lòng đầy chờ đợi ngồi vào
bàn ăn, chuẩn bị thưởng thức niềmvui do người đàn ông chưa bao giờ vào
bếp mang đến. Nhưng, đập vào mắt cô là mộtbát mỳ trắng to đùng?!
Nhưng mà... chẳng cótí gia vị gì sao?
Cố Tiểu Ảnh ngạcnhiên quá... nhưng rồi im lặng không nói gì.
Nhưng suy nghĩ mộtchút, thấy có cái ăn đã là tốt rồi, thiếu gia vị thì cho gia vị, cũng có gì làghê gớm đâu.
Nghĩ thế, lòng cô thấyvui hơn, cũng vừa đúng lúc Quản Đồng
cầm muôi múc canh đi lên, tiện tay múc choCố Tiểu Ảnh một muôi, rồi ngồi một bên, vẻ mặt háo hức như cậu học sinh tiểu họcđang chờ đợi cô giáo
khen ngợi: “Thế nào? Mùi vị được không?”
Cố Tiểu Ảnh múc mộtít nước mỳ, nếm thử, buồn bã bình luận: “Chẳng có vị gì cả”.
“Đúng rồi, đúng làkhông có vị gì cả”Quản Đồng cũng buồn rầu,
“Hình như chẳng giống mì vằn thắntrong nhà ăn cơ quan chút nào, nhưng
rốt cục là chỗ nào không giống nhỉ, anh cũngchưa nghĩ ra!”
“Gia vị!” - Cố Tiểu Ảnhgợi ý, thấy Quản Đồng chẳng có phản
ứng gì, đành hỏi: “Gói gia vị đâu rồi?Trong gói mỳ vằn thắn đông lạnh
này đều có một gói gia vị nhỏ, cũng giống nhưmì ăn liền ấy”.
Chưa nói xong, Quản Đồngđột nhiên vỗ trán hốt hoảng: “Ôi
trời, đấy là gói gia vị à? Anh lại tưởng làtúi hạt chống ẩm! Thế là tiện tay vứt luôn vào thùng rác rồi...”
Cố Tiểu Ảnh nén nhịncúi xuống, thở dài sườn sượt.
Lần này, cô không bựcbội.
Không phải là côkhông bực, mà là vì quá mệt rồi, và cũng nghĩ thông rồi. Rốt cuộc thì việc gìtrên đời này cũng không thể trọn vẹn,
với những khó khăn có thể xuất hiện trongmột thời gian dài, không quen
rồi thì cũng phải quen thôi.
Mà khi đã thành quenrồi, nên cũng lười chẳng muốn bực nữa.
Thế là, rốt cuộc côgiáo Cố cũng đành ra thùng rác lục lại gói gia vị bị ném đi, rửa sạch rồi cắtra cho vào bát mỳ, vừa đảo vừa nhẫn
nại giải thích: “Ít nhất anh cũng phải tháiít dưa chuột, bắp cải tím,
trứng gà rán thành tấm mỏng rồi thái sợi, nhúng quanước canh sôi, thêm
chút rau thơm và dầu thơm...”
Quản Đồng nghe màchóng cả mặt: “Sao mà phức tạp thế?”
“Muốn ngon thì phảiphức tạp chứ!” - Cố Tiểu Ảnh lườm Quản
Đồng một cái, “Anh tưởng nấu ăn là đơngiản à? Chính là vì ngày nào