còn kịp rồi.
Vì sao ——
Trước khi anh mất đi ý thức, đáy lòng không ngừng gọi tên Phương Thê.
Anh muốn đi tìm Cô, anh muốn cùng cô ở cùng nhau.
Lòng bàn tay của anh nắm chiếc nhẫn mấy ngày trước đã sớm mua xong, chẳng qua là còn chưa đưa ra, đã bị máu nhiễm hồng.
=========
Mà lúc này đây, Phương Thê đang ở sân bay.
Phương Dận cũng không ép cô, chỉ nói một câu nói.
—— nếu như em không đồng ý, tôi cả đời sẽ theo em,
chỉ cần em theo tôi đi một chuyến, em muốn ở lại hay không đều không
liên quan đến tôi.
Phương Thê biết, Phương Dận nói ra liền tuyệt đối làm được đến
Cô muốn sống cuộc sống yên bình, cũng không muốn cùng người này tiếp tục dây dưa nữa.
Cho nên suy nghĩ thật lâu, Phương Thê đồng ý.
Dù sao chẳng qua là đi một chuyến, sau đó cô liền lập tức trở về.
Cũng có lẽ trong tiềm thức, Cô cũng muốn biết một ít chuyện.
Phương Dận đi mua vé máy bay rồi, mà Phương thê ngồi ở chỗ đó, có chút chán đến chết.
Tivi trên sân bay đang để tin tức, Phương Thê liếc một cái, hình như là xảy ra tai nạn xe cộ gì.
"Được rồi, chúng ta đi thôi, vừa lúc có một chuyến máy bay cất cánh."
Vừa đúng lúc này, Phương Dận đi tới, chặn lại tầm mắt của Phương Thê.
Phương Thê gật đầu, xoay người đi theo phía sau anh.
Mà tivi sau lưng, hình ảnh chuyển đến hiện trường tai nạn xe cộ, bên trong có khuôn mặt cô quen thuộc.
Chỉ là trong thời gian nháy mắt, Phương Thê cũng không có nhìn thấy.
Trong sân bay người nhiều đều lấn mất tiếng của tivi, cho nên Phương Thê cũng không nghe thấy.
Cô và Phương Dận càng đi thì càng xa, đi thẳng đến cửa lên máy bay.
Sau lại, Phương Thê một mực nghĩ, nếu như khi đó cô nhìn thấy cái tin tức đó, Cô nhất định sẽ bất chấp tất cả mà ở lại.
Rất nhiều chuyện, ở sinh tử trước mặt, có lẽ đã đều không quan trọng.
Nhưng mà cô không thấy.
Cho nên giữa bọn họ cũng bỏ lỡ rất nhiều.
Phương Thê lên máy bay đi khỏi Thành phố H, khi đó, Doãn Văn Trụ đang trên đường đưa đi bệnh viện .
Lòng bàn tay của anh luôn nắm rất chặt, bác sĩ mất rất lớn sức lực mới mở ra.
Anh hôn mê bất tỉnh, nhưng trong miệng luôn gọi tên một người.
Kêu như vậy, khiến người quanh mình cũng cảm thấy lòng chua xót.
Có ít thứ đã tồn tại trong tiềm thức, đã thành một loại chấp niệm.
Trái tim Phương Thê đột nhiên hung hăng co rút đau đớn một chút, Cô không khỏi ôm ngực mình.
Mấy ngày nay, cái loại đó nhàn nhạt đau đớn cũng không tiêu tán.
Nhưng mới vừa rồi, loại đau này tựa hồ lại không giống, một loại không hiểu đau.
"Thế nào?"
Phương Dận nhìn Cô một cái hỏi.
Phương Thê lắc đầu một cái, nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ cái gọi là số mạng, có đôi khi chỉ là chỉ là một ý nghĩ sai liền hỏng hết.
Ba năm sau, nước Ý.
"Thê Thê, em thật muốn đi sao?"
Tư Đồ Dục tựa trên ghế sa lon, nhìn Phương Thê, không, lúc này nên gọi là Tư Đồ Phương Thê mới đúng.
Thời gian ba năm, dung mạo của cô cũng không thay đổi bao nhiêu, chẳng qua là ánh mắt cũng không giống thôi.
Trước kia là cố làm kiên cường, cố làm bình tĩnh, mà bây giờ là một phần thong dong, một phần tự tin.
Người trải qua tôi luyện, luôn có thể tản mát ra một loại mị lực vô hình.
Cô bây giờ dung hợp thanh thuần và quyến rũ.
"Ừ."
Phương Thê gật đầu một cái nói.
Ba năm trước đây, Cô chỉ là muốn tới hiểu một ít chuyện, tuy nhiên không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện bề bộn như vậy.
Tư Đồ Dục, là con nuôi của cha cô, thậm chí cô còn gặp qua anh một lần.
Ban đầu ở Thành phố H, cái quán bar tên là chờ đợi.
Còn có một ít chuyện xưa.
Chuyện xưa là chân thật, Tư Đồ Dục bỏ lỡ một cô gái, vì vậy đến thành phố H chờ người con gái đó.
Một cái chờ đợi thành ba năm.
Nhưng cuối cùng không thấy được.
Phương Thê biết, bây giờ anh vẫn còn đang đợi.
Anh không tìm được cô gái kia, thậm chí không biết cô ấy rốt cuộc
Vì vậy điều có thể làm chỉ là chờ đợi.
Anh đã từng vì cô gái kia buông xuống tất cả, bất kể người nào khuyên đều không nghe.
Nhưng ở trong thời gian này, cũng là xảy ra rất nhiều chuyện không cách vãn hồi, cho nên anh cảm thấy là trách nhiệm của anh.
Anh trở lại, gánh tất cả gánh nặng.
Anh đối với cô rất tốt, mặc dù không có máu mủ gì, cũng cho cô cho tới nay muốn có được thân tình.
Người nơi này cũng rất tốt, khiến Phương Thê cảm giác mình tựa hồ một lần nữa có rất nhiều.
"Ừ, anh kêu người mua vé máy bay cho em."
Tư Đồ Dụ c mang theo vài phần cưng chiều nói, cũng không có hỏi cô tại sao.
Có vài người, có ân phải trả, Tư Đồ Dục chính loại này.
Ban đầu là Tư Đồ Diễm cứu anh, thu dưỡng anh, cho nên anh tự nhiên muốn tốt với đứa con gái duy nhất của ông.
Lúc ban đầu, có lẽ chỉ mang tâm tình báo ân.
Nhưng sau lại, là thật sự muốn cưng chiều cái người con gái khiến người khác đau lòng.
Anh đã từng hỏi qua Phương Dận, tại sao muốn mang cô ấy về đây?
Khi đó, căn bản còn không phải là thời cơ.
Cha anh làm sao không muốn gặp con gái của mình và người phụ nữa mình yêu, nhưng đến cuối, ông cũng nhịn được.
Bởi vì khi đó, ông còn không cách nào bảo vệ bọn họ.
Phương Dận cũng cười nói, Cô ấy là con gái của diễm ca.
Xác thực đến cuối cùng, cô khiến anh thay đổi cách nh
