Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326651

Bình chọn: 9.5.00/10/665 lượt.

"

Doãn Văn Trụ hỏi có chút gấp.

Lúc trước cha anh nói chính mắt thấy Phương Thê đã

chết, mà bây giờ Phương Dận lại nói như vậy. Hay là chuyện năm đó có

liên quan đến Phương Dận.

Anh ta đã ghét nhà Doãn Văn như vậy, đó là có phải

là cái bẫy anh ta văng ra, làm cho bọn họ lầm tưởng Phương Thê đã không

còn trên đời này nữa.

"Còn nhớ Hạ Sơ không?"

Phương Dận thu lại mới vừa rồi phần khí thế kia, nói không chút để ý.

Chợt nghe đến cái tên này lần nữa, Doãn Văn Trụ hơi sững sờ.

Anh cơ hồ sắp quên còn có một người như vậy, lúc trước cô ta sau khi rời đi cũng không có trở về nữa.

"Cô ta thế nào?"

Chỉ là bên trong mơ hồ, anh lại có một phần dự cảm xấu.

"Cô ta giỏi lắm, tìm được nơi Phương Thê ở, thiếu

chút nữa đã hại chết Phương Thê, cũng may là ngày đó Phương Thê không ở

đấy, chỉ có tôi ở."

Phương Dận dừng một chút, lại cười nói: "Cho nên tôi liền lợi dụng cô ta, thiết kế một hiện tượng giả như Phương Thê đã chết."

Đúng vậy, người chết lúc trước không phải là Phương Thê, mà là Hạ Sơ.

Đây chính là chân tướng mọi việc.

Phương Dận cũng không sợ Doãn Văn Trụ biết, mà bây giờ anh càng muốn cho anh ta biết

Có chút trò chơi, luôn dùng một loại phương pháp sẽ ngán.

Giành được Phương gia, anh dùng chiến lược thâm nhập vào sào quyệt kẻ địch.

Như vậy bây giờ đối phó nhà Doãn Văn, anh sẽ đổi một phương thức khác.

Nghe vậy, Doãn Văn Trụ hơi sững sờ.

Thì ra chuyện năm đó là như thế.

Nếu như Phương Thê không trở về, vậy đời này anh sẽ không biết cô còn sống trên cõi đời này.

Mà đối với Hạ Sơ, anh đã không có cảm giác nhiều lắm.

Vừa nghĩ tới cô ta thiếu chút nữa hại chết Phương Thê, anh cũng rất tức giận.

Kết quả cuối cùng của cô ta, cũng chỉ có thể nói là cô ta gieo gió gặt bão.

Phần tình cảm của thời niên thiếu, cuối cùng cũng chỉ là một chặng đường lạc lối.

"Nếu đều đã bày cục tốt cho mấy người, mấy người

nên sống tốt trong thế giới của mình, vì sao nhất định lại chạy tới trêu chọc lần nữa? Chú bây giờ cảm thấy mình còn có tư cách sao?"

Phương Dận hỏi từng chữ từng câu.

Ai cũng có thể, chính là mấy người trong gia tộc trước kia thì không thể.

Chuyện của Tư Đồ gia, anh với độ tuổi này cũng không rõ ràng lắm.

Nhưng mỗi lần có người nhắc tới, không khỏi có chút thổn thức.

Dù sao, đã từng huy hoà như vậy.

"Phương Dận, vốn tôi thật sự không muốn cho Phương

Thê biết ân oán giữa hai nhà chúng ta, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy,

mặc kệ ra sao, Phương Thê đều có quyền biết. Mà chúng ta cũng không có

năng lực vì cô ấy lựa chọn. Nếu như cô ấy thật không có cách nào chấp

nhận, như vậy tôi cũng sẽ không ép cô ấy. Nhưng nếu như cô ấy quyết định ở chung với tôi, anh cũng không có quyền lợi ngăn cản."

Doãn Văn Trụ nói từng chữ từng câu.

"Tôi sẽ không cho cô ấy đau khổ, tôi sẽ tôn trọng quyết định của cô ấy, ngược lại, anh cũng không thể ép cô ấy."

Mặc kê Phương Thê muốn làm gì, anh cũng sẽ tôn trọng.

Nếu như cô ấy không có cách nào chấp nhận anh, như vậy anh liền rời đi, từ đó về sau ở nơi xa yên lặng chờ đợi.

Nếu như cô ấy muốn báo thù, cũng có thể, anh cũng sẽ không trách cô.

Nhưng anh không muốn cho Phương Dận buộc cô làm gì, làm cho cô đau khổ.

Đây mới là mục đích thực sự của tìm tìm đến Phương Dận.

Mặc kệ thế nào, chỉ cần cô hạnh phúc là tốt rồi.

"Nếu là người của Tư Đồ gia, có chút trách nhiệm

nhất định phải gánh vác. Từ lúc Phương Thê đồng ý đi Italy, thật ra con

bé đã làm lựa chọn của mình."

Ban đầu anh không có trực tiếp nói cho cô biết,

thân thế của cô, cũng vì muốn xem cô rốt cuộc có năng lực chịu đựng hết

thảy không.

Nếu như không được, anh cũng không thừa nhận cô ấy là con gái của anh Diễm.

Nếu như chịu được, như vậy cô nhất định mang trên lưng mình vận mệnh của Tư Đồ gia.

Có một câu, coi là anh ta nói đúng, anh không phải

người của Tư Đồ gia, cuối cùng không cách nào báo thù một cách quang

minh chính đại.

"Chuyện lúc trước Phương Niệm Hoa và mẹ của Phương Thê, còn có chuyện Phương Thê bị đuổi giết, anh đều biết ư?"

Giọng nói của Doãn Văn Trụ đã có chút lãnh.

Anh chợt hiểu rõ cách làm của Phương Dận.

Nhiều chuyện như vậy, anh ta cũng chỉ vì thử Phương Thê sao?

"Biết thì làm sao? Nếu như ngay cả chút tổn thương này cũng chịu không khỏi, vậy cô ấy cũng không xứng là con gái của anh Diễm."

Chuyện này không phải anh làm, nhưng anh lại ngầm cho phép.

Anh sẽ không ra tay cứu một người không có tài cán gì.

"Vậy anh làm như vậy lại coi là cái gì?"

Doãn Văn Trụ tiến lên một bước, dù không nhìn thấy, anh vẫn tinh chuẩn nắm lấy cổ áo của Phương Dận.

Dù không thấy được, tài nghệ của anh cũng không vì vậy mà trở nên kém.

"Anh nói anh báo ân, nhưng anh cảm thấy cha Phương

Thê hi vọng người như anh đối xử với con gái mình như vậy sao? Anh căn

bản không biết cái gì là tình thương của cha."

Trước kia anh cũng không hiểu, nhưng bây giờ mới hiểu được.

Ở trên đời này, tình yêu của cha mẹ đều không cầu lợi.

"Đây là mong muốn của anh Diễ

Anh sẽ không sai, lúc được anh Diễm cứu, chính miệng anh ấy nói qua, anh ấy muốn báo thù.

Xảy ra quan hệ với mẹ Phương Thê, đều chỉ vì trả


Ring ring