Pair of Vintage Old School Fru
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326625

Bình chọn: 9.5.00/10/662 lượt.

thù Phương gia.

Cho nên anh sẽ không tính sai.

Phương Dận cũng không thuộc về Mạt điện, cho nên có một số việc anh cũng không rõ ràng.

Anh muốn kéo tay Doãn Văn Trụ ra, lại phát hiện kéo không ra, vì vậy định buông tay xuống, nhàn nhạt nói.

Doãn Văn Trụ đột nhiên đưa đánh Phương Dận một

quyền, bởi vì lực đạo quá lớn, ngay tiếp theo liền đụng vào bàn rượu rồi rơi xuống đất, phát ra tiếng bể của thủy tinh.

Rượu màu đỏ từ bên trong chảy ra, lập tức liền nhiễm ướt một mảnh sàn nhà.

Lúc này anh hiểu rõ rồi, Phương Dận cũng không phải thật lòng tốt với Phương Thê, chỉ vì Phương Thê là con gái của Tư Đồ

Diễm, cho nên muốn cho cô làm chút gì đó.

Tự cho là đúng cảm thấy cô ấy nên làm chút gì, thậm chí căn bản là không có cân nhắc qua Phương Thê có nguyện ý hay không.

Mà người tổn thương Phương Thê, anh là sẽ không nể tình.

"Doãn Văn Trụ, tôi cho chú một cơ hội. Tôi không

ngại nói cho chú biết, người tôi muốn đối phó chính là nhà Doãn Văn. Chú có năng lực bảo vệ gia tộc mình không?"

Phương Dận đưa tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, tà khí cười một tiếng.

Mà lúc này đây, ngoài cửa truyền đến một tiếng vang.

Cửa vốn đang đóng bị đẩy ra, Phương Thê liền đứng

Trên mặt Phương Thê có chút khiếp sợ, còn mang theo chút thất vọng.

Tối ngày hôm qua cô nghĩ tới nghĩ lui không ngủ được, vẫn là đi trước thời gian.

Đem Tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ giao cho Tô Tiểu Mạt tới chăm sóc, mà chính mình một đường tới nơi này.

Về cuộc nói chuyện của hai người, mặc dù cô không biết mình có nghe thấy toàn bộ không, nhưng đại khái cũng hiểu một ít.

Ví như Tư Đồ gia và nhà Doãn Văn từng có quan hệ.

Lại ví như mục đích của Phương Dận làm những chuyện lúc trước.

Còn có chuyện giữa cha và mẹ cô.

"Anh nói thật sao?"

Phương Thê nhìn Phương Dận, hỏi: "Cha chỉ vì muốn trả thù mới cùng mẹ sinh em ra sao?"

Lúc trước rõ ràng Tư Đồ Dục nói cho cô biết, hai

người bọn họ là yêu nhau, không tới gặp mẹ con cô, là vì Mạt điện không

đủ ổn định, sợ mang tổn thương đến cho hai mẹ con cô.

Cô vẫn cho rằng như vậy.

"Phương Thê, em làm sao ra đời cũng không quan

trọng, quan trọng là em chính là người của Tư Đồ gia. Em nghe thấy

không, có một số việc anh cũng không muốn nói cho em biết. Lúc trước Tư

Đồ gia chính là gia tộc lớn nhất trong nước, là mấy đại gia tộc hợp lực

đi phá sụp nó. Trong lúc đó bao gồm có Phương gia, cũng bao gồm nhà Doãn Văn, còn có cái mấy khác, anh đã khiến Phương gia đóng cửa. Bây giờ em

là truyền nhân chính thống duy nhất của Tư Đồ gia, có phải nên cùng anh

hợp lực đối phó nhà Doãn Văn không?"

Có chút tình cảm, Phương Dận không hiểu, cho nên anh không cách nào thể nghiệ

"Dĩ nhiên quan trọng."

Phương Thê lắc đầu một cái, lui về sau một bước.

Một loại ra đời là mang theo hạnh phúc, mà đổi thành một loại ra đời là mang theo trả thù.

Nếu như vậy, cha cô căn bản không yêu cô, cô lại xem là cái gì đây?

Anh sẽ không hiểu rõ loại cảm xúc này của cô.

"Phương Thê, anh cho rằng em có thể hiểu."

Chẳng lẽ anh nhìn lầm người sao?

Sắc mặt của Phương Dận hơi trầm xuống.

"Thê Thê."

Doãn Văn Trụ mặc dù không nhìn thấy sắc mặt của Phương Thê, tuy nhiên có thể cảm giác được sự thất vọng trong lời nói của cô.

Vì vậy không khỏi đau lòng kêu một tiếng.

Không muốn cho cô biết chút chuyện, nhưng không nghĩ tới lại cho cô biết, còn làm cho cô đau lòng đến vậy.

"Em muốn yên lặng một chút."

Phương Thê cũng không nhìn về phía anh, chỉ từ tốn nói một câu.

Sau đó xoay người rời đi.

Lúc này đây cô rất rối bời, cô cần sửa sang lại suy nghĩ của mình.

Lúc trước nghe Tư Đồ Dục nói nhiều chuyện về cha cô như vậy, mặc dù cuối cùng cô vẫn không thể nhìn thấy trong lòng đã từ

từ có tình cảm sâu nặng đối với ông.

Cho nên đột nhiên nghe đến mấy cái này, Cô không tiếp thụ nổi.

Mà về chuyện giữa Tư Đồ gia và nhà Doãn Văn, cô cũng không cách nào chấp nhận.

Cho nên bây giờ, cô không muốn thấy một ai.

Nhưng dù sao cũng đã trải qua rất nhiều chuyện, cô rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Truyền đến tiếng kêu của Doãn Văn Trụ từ sau lưng, nhưng bây giờ cô không muốn gặp anh.

Ít nhất để cho cô biết rõ tất cả lại nói.

Nếu không đối với bọn họ ai cũng không tốt, có lẽ cô sẽ đem tức giận tạt trên người anh nói cũng không chừng.

Phương Thê ra khỏi tòa nhà Phương thị, ngồi vào trong xe của mình.

Cô không có mở động cơ xe, lẳng lặng ngồi một lúc sau mới gọi điện thoại cho Tư Đồ Dục ở Italy.

Rất nhanh được kết nối, bên trong truyền đến tiếng cưng chiều của Tư Đồ Dục.

"Thê Thê, nhớ tới anh hai rồi sao?"

Tư Đồ Dục đối với cô rất tốt, một điểm này, cho tới bây giờ cô cũng không thể phủ nhận.

Coi như anh lừa gạt cô, nhưng tình cảm anh đối với cô, từ trước giờ cô không cảm thấy đó là giả.

"Anh hai, về chuyện của cha, anh nói với em, rốt cuộc là thật hay là giả?"

Phương Thê hít một hơi thật sâu mới lên tiếng hỏi.

"Đương nhiên là thật, đúng rồi, anh đột nhiên tìm

được một quyển nhật ký, còn là cha năm đó lưu lại. Anh nghĩ em sau khi

xem nhất định sẽ hiểu."

Tư Đồ Dục lại lập tức trả lời.

"Thê Thê, đừng hoài nghi, cha thương em lắm."

Về chuyện