XtGem Forum catalog
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326425

Bình chọn: 8.00/10/642 lượt.

ã Nhi, cắm đầu cắm cổ làm tiếp công việc .

Đáy mắt Âu Nhã Nhi thoáng qua tia hận ý, cuối cùng xoay người đi khỏi.

Chờ Âu Nhã Nhi đi không bao lâu, Doãn Văn Thận liền gọi tới.

"Tiểu Trụ, làm sao con có thể đối với Nhã Nhi như vậy?"

Doãn Văn Trụ nói, "Con đối với cô ta thế nào rồi ?"

"Con cùng cô bé đó lên giường, lại nói với nó chẳng qua là vui đùa một tý, con muốn cha làm sao nói với chú Âu của con.

Không được, con phải cưới Nhã Nhi, cha ——"

Doãn Văn Thận còn chưa nói xong, liền bị tiếng cười của Doãn Văn Trụ cắt đứt.

"Con cùng cô ta lên giường? Cô ta không phải có chứng mơ mộng hão huyền chứ. Cha cảm thấy con sẽ đi trêu chọc cô ta sao?"

"Còn nữa..., con sẽ không kết hôn cùng cô ta , cha cũng không cần tốn nhiều tâm tư."

Sau khi nói xong, Doãn Văn Trụ liền cúp điện thoại.

Sau khi tắt đi, Doãn Văn Thận lại gọi tới, chẳng qua là anh không có tiếp nữa.

Chờ vang lên lại tắt, t lại vang, Doãn Văn Trụ cuối cùng không nhịn được khẽ nguyền rủa.

Bút trong tay bị anh bẻ gảy.

Vì cái gì muốn ép anh?

Trước kia cũng vậy, bây giờ cũng như vậy.

Anh sẽ không theo ý nguyện của ông ta.

Doãn Văn Trụ cầm bút trong tay ném vào trong thùng rác, nâng trán dựa vào ghế.

Mặc dù Doãn Văn Trụ nói là buổi chiều, nhưng Phương Thê vẫn đến trước tập đoàn Doãn văn.

Anh ấy chỉ nói một tiếng như vậy, cũng không đại

biểu anh sẽ không hối hận, hoặc là quên, hơn nữa mình cũng không có

phương pháp liên lạc với anh, cho nên biện pháp tốt nhất là chờ đợi.

Lúc Phương Thê đứng trước quầy tiếp tân, cô tiếp tân vốn đang tức giờ toàn bộ chuyển hết lên người Phương Thê

"Làm sao chị lại tới nữa? Thật đúng là không biết

xấu hổ. Tổng giám đốc chắc sẽ không coi trọng chị. Liền chị, còn muốn

làm bạn gái tổng giám đốc? Mơ đi cưng."

"Nếu như tôi nhớ không lầm, ngày hôm qua tổng giám đốc cô nói qua buổi chiều cùng tôi nói chuyện."

Phương Thê cũng không tính toán với những lời nói

đó của cô ta, dù sao ngày hôm qua đem câu nói kia nói ra khỏi miệng,

cũng đã dự đoán được sẽ có kết quả như thế.

Cô chỉ muốn cùng Doãn Văn Trụ nói chuyện, thật ra thì cũng không quan trọng.

"Có sao? Tôi thế nào không nghe thấy? Chị đi nhanh

đi, không cần đứng ở chỗ này làm người khác gai mắt, hay là nghĩ muốn

như ngày hôm qua bị bảo vệ ném ra?"

Giọng nói cô tiếp tân phát ra dày đặc tính chất

khinh bỉ, cô không thể tức giận với vị hôn thê của tổng giám đốc, vẫn

không thể đối với người đàn bà này để hạ cơn tức sao?

Nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, còn có thái độ tổng giám đốc, cô cảm thấy mình đuổi cô ta đi, tổng giám đốc nhất định sẽ vui vẻ .

"Đây chính là đạo đãi khách của tập đoàn Doãn văn, thật đúng là làm cho người ta mở rộng tầm mắt."

Phương Thê tức giận, người phụ nữ này tại sao phải đối với cô như vậy?

Cô không chấp nhặt với cô ta, không phải là bởi vì sợ, cô ta thật đúng là càng nói càng hăng say rồi.

" Đạo đãi khách của tập đoàn Doãn văn thế nào? Như vậy đấy, chị có ý kiến gì không?"

Mặc dù cô tiếp tân có chút chột dạ, lại còn không tỏ vẻ yếu thế.

"Tôi có ý kiến, ai dạy cái cô tiếp đãi như vậy?"

Tiếng Doãn Văn Trụ vào giờ phút này vang lên, khiến trong khoảng thời gian ngắn cô tiếp tân sững sờ tại chỗ.

Doãn Văn Thận gọi rất nhiều cuộc nhưng không được

đáp lại, liền tự mình đi tìm anh, anh không muốn càng không muốn nói gì

nữa, nên rời thẳng phòng làm việc.

Lúc đi đến đại sảnh, anh thấy được Phương Thê, trong lòng vốn có ý tưởng nhưng giờ phút này thay đổi.

Được nghe được cuộc trò chuyện giữa Phương Thê và cô tiếp tân, có chút khó chịu.

Người phụ nữ này là người anh nhìn trúng, một cái tiếp tân nho nhỏ lại dám đối với cô ấy như vậy.

Anh có thể khi dễ cô ấy cũng không đại biểu anh cho phép người khác có thể khi dễ cô.

"Tổng —— tổng giám đốc ——"

Cô tiếp tân sửng sốt một lúc, mới khẩn trương kêu lên, còn tự cho là đúng, bắt đầu giải thích.

"Người phụ nữ này lại tới quấy rối, cho nên em mới đối cô ta như vậy, bình thường em không phải như thế."

"Ai nói cô ấy tới quấy rối , ngày hôm qua tôi nói cô không nghe thấy sao?"

Doãn Văn Trụ lạnh giọng hỏi, toàn bộ không thấy phần lười biếng trong ngày thường.

"Em —— em ——"

Cô tiếp tân lời gì cũng không nói ra, mà Doãn Văn Trụ cũng không cho cô ta cơ hội giải thích.

"Lúc trở về tôi không muốn thấy người này nữa."

Vốn tưởng rằng giống như cha anh, cái loại người

giàu đó mới có thể mắt chó nhìn người thấp, không nghĩ tới ngay cả một

tiếp tân cũng sẽ như thế.

"Tổng giám đốc, em ——"

Cô tiếp tân còn muốn cầu xin tha thứ, Doãn Văn Trụ cũng là mắt lạnh nhìn sang: "Lời giống vậy, tôi không muốn nói lần thứ hai."

Nói xong, anh lôi kéo tay Phương Thê đi ra ngoài.

Đối với chuyện vừa mới xảy ra, Phương Thê hơi mơ hồ, Doãn Văn Trụ này đang giúp cô sao?

Cô còn tưởng rằng hôm nay tới nơi này, còn phải chịu đựng sỉ nhục và cười nhạo , cô cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

Lại không nghĩ rằng Doãn Văn Trụ thái độ này.

Cảm thấy có tý phức tạp.

Đợi đến cô bị Doãn Văn Trụ kéo lên xe, lúc này mới hồi hồn lại, mở miệng hỏi: " Tổng giám đốc Doãn Văn, anh——"

"Em không phải muốn cùng anh bàn về chuyện Tần