Insane
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326382

Bình chọn: 9.00/10/638 lượt.

ại trả phòng cũng được.

Lúc Phương Thê chuẩn bị xong, chuông cửa lại vang lên.

Mở cửa, đứng trước cửa là một người trung niên, vừa thấy được cô liền cung kính nói: "Thiếu phu nhân, thiếnhà họ Âu để cho

tôi tới đón cô."

Đối với cái cách xưng hô này, Phương Thê có chút

không thích ứng, nhưng lại không nói gì, chẳng qua là nhẹ giọng trả lời, "Làm phiền rồi."

Xem ra người biết hợp đồng hôn nhân của cô và Doãn Văn Trụ cũng không quá nhiều.

Vì vậy đi theo người trung niên xuống lầu, ngồi xe, mãi cho đến một căn hộ.

"Thiếu phu nhân, đến rồi."

Người trung niên giúp cô mở cửa xe ra, vẫn cung kính như cũ.

"Cám ơn. Ông ——"

Cô nói cám ơn, nhưng không biết gọi người trước mắt thế nào.

"Gọi tôi ông Vương là được."

Cô cũng phải nhìn người mà bắt chuyện, vội vàng lên tiếng

"Vâng, cám ơn ông, ông Vương."

Lại nói cám ơn, Phương Thê mới xuống xe, đi vào căn hộ.

Ông Vương mở cửa cho cô, lại nói: " Buổi tối thiếnhà họ Âu sẽ trở về, trước tiên thiếu phu nhân có thể nghỉ ngơi."

Sau khi nói xong, liền cung kính lui xuống.

Phương Thê đi vào, thì quan sát căn hộ này.

Bên trong bài biện xem ra cũng không hoa lệ, nhưng chính Phương Thê cũng biết, những thứ đó thật ra thì giá trị xa xỉ.

Ở nơi nào, đối Phương Thê mà nói cũng không có cái gì bất đồng.

Cô buông hành lý xuống, ngồi trên ghế sa lon.

Trước khi Doãn Văn Trụ trở về, Cô không muốn động bất kỳ thứ gì.

Dù sao hôn nhân của bọn họ cũng chỉ là một hợp đồng, để cho cô ở nơi này, có lẽ cũng chỉ là làm cho người khác nhìn thôi.

Phương Thê chờ Doãn Văn Trụ về, nhưng không đợi được Doãn Văn Trụ, lại chờ đến Doãn Văn Thận.

Ông Vương là quản gia của gia đình Doãn Văn, Doãn

Văn Trụ gọi ông Vương đi đón Phương Thê, thật ra chính là muốn cho Doãn

Văn Thận biết.

Anh cưới Phương Thê, cũng là làm cho Doãn Văn Thận nhìn.

Doãn Văn Thận sau khi biết, lập tức liền chạy tới nơi này.

Khi thấy Phương Thê, cơn giận của ông sâu hơn, mở

miệng liền mắng: "Chỉ bằng cô cũng muốn làm con dâu của nhà Doãn Văn?

Cũng không xem đức tính của mình, xứng với tiểu Trụ sao? Nói, có phải

hay tiền? Cô muốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng rời tiểu Trụ? Nói thật

với cô, tiểu Trụ không thể nào thích cô, nó cưới cô chính vì giận tôi."

Doãn Văn Thận cũng hiểu rõ ý tứ của Doãn Văn Trụ,

chẳng qua không nghĩ tới chuyện lúc trước đến bây giờ vẫn làm cho nó

canh cánh trong lòng.

Phương Thê biết mình sẽ gặp phải chuyện như thế, lại không nghĩ rằng đến nhanh như vậy.

Cô biết người ở trước mắt này Doãn Văn Thận, là cha của Doãn Văn Trụ.

Chẳng qua cô không biết đáp trả thế nào.

Đang lúc cô chần chừ không biết giải quyết ra sao, thì Doãn Văn Trụ xuất hiện ở cửa.

Anh sãi bước đi tới bên người Phương Thê, đưa tay

ôm eo Cô, hướng về phía Doãn Văn Thận nói: "Cha, đây là vợ con, con

không muốn nghe tới có người sỉ nhục cô ấy. Sỉ nhục cô ấy, chính là sỉ

nhục con."

"Tiểu trụ, con đừng náo loạn nữa, con không phải

bởi vì năm đó cha không cho con ở chung một chỗ với Hạ Sơ sao, cho nên

mới nhất định cùng cha đối nghịch?"

Doãn Văn Thận cũng rất tức giận, chuyện năm đó không phải vì muốn tốt cho anh sao.

Người đàn bà kia căn bản không giống nó nghĩ đơn thuần như vậy.

Người đàn bà trước mắt này, nhất định cũng cùng mặt hàng như vậy.

"Không phải, con thật sự thích cô ấy, hơn nữa coi như cha không đồng ý cũng vô ích, cô ấy đã là vợ con rồi."

Doãn Văn Trụ đem hôn nhân đặt trước mặt Doãn Văn Thận.

Thích không?

Rõ ràng là giả, lại bị anh nói đến tình cảm như vậy.

Hạ Sơ là ai?

Là người trong lòng anh sao?

Phương Thê vốn không hiểu mục đích của Doãn Văn Trụ là gì, nhưng bây giờ có chút hiểu ra.

Anh mục đích anh cưới cô, có lẽ như cha anh nói.

Mà cô thì ra chỉ là một công cụ để trả thù.

Thấy giấy hôn nhân, Doãn Văn Thận giận đến mức giựt lấy, liền xé thành mảnh nhỏ.

Doãn Văn Trụ chỉ thản nhiên nói: "Cha, đây là bản

sao mà thôi, nếu như muốn xé nữa, con còn có rất nhiều đây, đợi lát nữa

đưa cho cha từ từ xé."

"Mày ——"

Doãn Văn Thận nhìn chằm chằm Doãn Văn Trụ, nhưng một chữ cũng mắng không ra.

Vì một người đàn bà, con ông thế nhưng cùng ông đối nghịch nhiều năm như vậy.

"Cha, thời gian không còn sớm, cần phải trở về rồi, cha cũng không thể ở nơi này quấy rầy chúng con ân ái chứ."

Doãn Văn Trụ lười biếng cười, khi nói chuyện tiến tới cổ Phương Thê, hôn nhẹ lên chiếc cổ trắng nõn của cô.

"Mày thật là một nghiệt tử."

Doãn Văn Thận tức giận trợn mắt nhìn Doãn Văn Trụ một lúc lâu, mới mắng ra một câu nói như vậy.

Doãn Văn Trụ chỉ xem như không nghe thấy, vẫn hôn Phương Thê, từ nơi cổ đến vành tai .

Phương Thê rất muốn đẩy anh ra, nhưng cô biết mình không thể, vì vậy chỉ có thể cúi đầu, mặc anh đối với cô như thế nào.

"Cha, xem con với Thê Thê còn không ngại, cha thật sự muốn tiếp tục xem tiếp sao?"

Doãn Văn Trụ càng phát ra vẻ lười biếng.

Doãn Văn Thận hừ một tiếng, lúc này mới tức giận rời đi.

Đợi đến lúc chỉ còn hai người trong căn hộ to như vậy, Phương Thê mới từ trong ngực Doãn Văn Trụ ra.

Doãn Văn Trụ cũng không ngăn cản cô, chỉ chỉ gian

phòng bên cạnh, "Đó là phòng ngủ của em, ngo