ói như vậy chẳng qua là để cho cha anh không nghi ngờ thôi.
Ánh mắt của anh rơi tấm hình trên bàn làm việc, nơi đó có ánh mặt trời của anh và cô.
Khi đó không bun không lo, cho rằng có thể cứ như vậy tới suốt đời, nhưng cha anh đã phá hư tất cả.
Đó là lý do vì sao anh hận ông ta.
Không phải ông ta ghét bỏ Sơ Nhi không có gia thế sao?
Vậy thì bây giờ anh liền lấy người không có gia thế.
Không phải ông ra nói Sơ Nhi không xứng với anh sao?
Vậy bây giờ anh cưới người so với Sơ Nhi còn kém hơn .
Ông ta bất anh vào con đường mà ông ta sắp đặt sẵn, như vậy so với cái xác không hồn có gì khác biệt.
Ngón tay khẽ sờ qua khuôn mặt xinh đẹp trong hình, ánh mắt anh hiện vẻ mất mát.
"Sơ Nhi, em đang ở đâu?"
Anh tìm cô đã nhiều năm, nhưng vẫn không tìm ra.
Mà lúc này đây, Phương Thê cuộn trên ghế salon xem ti vi.
Không đi làm, quả nhiên là rất rãnh rỗi.
Cô dọn dẹp căn nhà của Doãn Văn Trụ một lần, cho đến không còn chuyện gì làm nữa, cô mới ngừng lại.
Có lẽ những năm nay bận rộn đã thành thói quen, nên không thể tiếp tục nhàn rỗi.
Cô nghĩ, hay là cô nên tìm một công việc mới.
Quan hệ giữa cô và Doãn Văn Trụ chỉ là một loại hợp đồng, cô thật không muốn vì vậy mà dựa vào anh.
Mặc dù mỗi tháng anh sẽ cho cô tiền đủ cho cô dùng một nă
Nghĩ tới đây, Phương Thê quyết định lập tức hành
động, vào phòng đổi một bộ quần áo, cầm sơ yếu lý lịch của mình, sau đó
chuẩn bị ra cửa.
Có lẽ trước tiên cô nên đi mua một cái điện thoại, dù sao trong sơ yếu lý lịch, còn có cách thức liên lạc phải điền vào.
Vì vậy Phương Thê đến tiệm bán điện thoại mua cho bản thân một cái, lúc này mới đi về phía công ty giới thiệu việc làm.
Tìm đến nghề nghiệp phù hợp với mình, sau đó bỏ phần đơn xin việc của mình vào.
Sau khi làm xong, nhìn thời gian cũng không sai
biệt lắm, Phương Thê tính trở về, nhưng lúc này, cô mới phát hiện dường
như mình không biết địa chỉ nơi mình ở.
Lúc tới quá vội, cũng quên mình ngồi xe gì tới.
Bất đắc dĩ, chỉ có thể móc điện thoại di động ra, tính hỏi Doãn Văn Trụ một chút.
Điện thoại di động vang lên một lúc, mới truyền đến tiếng Doãn Văn Trụ không kiên nhẫn, "Ai vậy?"
"Là tôi, Phương Thê."
Hình như anh có chuyện không vui, có phải mình quấy rầy đến anh, nhưng nếu đã gọi, tự nhiên phải hỏi ra địa chỉ mới được.
"Tôi nói rồi, chuyện cá nhân của chúng ta không có liên quan đến nhau, về sau không cần gọi điện thoại cho tôi."
Vừa lúc Doãn Văn Trụ đang thương cảm, nhận được
điện thoại của Phương Thê nghĩ tới nếu Hạ Sơ ở, cái vị trí này làm sao
có thể để người khác thay thế.
Nhất định bọn họ sẽ rất vui vẻ .
Cho nên giọng nói đối với Phương Thê không tốt lành gì.
"Tôi chỉ muốn hỏi về địa chỉ nhà của anh, tôi đi ra ngoài rồi, không biết trở về thế nào."
Phương Thê lời nói lạnh nhạt của anh, nói thẳng mục đích của mình.
Nếu như có thể, cô cũng không muốn gọi điện thoại cho anh.
Doãn Văn Trụ dừng lại, mới lấy một chuỗi địa chỉ ra.
Phương Thê lấy được tin mình muốn thì vội vàng cúp máy, nghĩ rằng dè đặt nữa sẽ chọc tới vị thiếnhà họ Âu này không vui.
Doãn Văn Trụ nhìn điện thoại bị cắt đứt, im lặng.
Người phụ nữ này ——
Bỗng nhiên anh cảm thấy, nếu như có thể, người phụ nữ kia nhất định không muốn nói một câu với anh.
Mặc dù như vậy rất tốt, nhưng tại sao anh cảm thấy mình hình như bị ghét bỏ?
Vì vậy quỷ thần xui khiến, Doãn Văn Trụ bấm số của Phương Thê.
Phương Thê nhìn số hiện trên điện thoại di động, có chút không hiểu, cô nghĩ, hẳn là anh không cẩn thận ấn nút gọi đi.
Bởi vì cô thật sự không nghĩ ra lý do anh gọi điện cho cô.
Nghĩ như thế, Phương Thê cũng không tiếp nhận, ngồi lên xe, chạy thẳng tới mục đích, thuận tiện cũng mua đồ ăn cho bữa cơm tối.
Mà bên kia, mặt của Doãn Văn Trụ đen hơn.
Người phụ nữ này còn dám không nhận điện thoại?
Tôm chiên xù: chắc chắn sẽ hối hận thôi, chỉ tội nghiệp cho PT.
Tính khí nóng thật ra lại lớn như vậy, không phải nói vài câu với cô thôi sao?
Vì vậy Doãn Văn Trụ lại gọi lần nữa.
Phương Thê thấy điện thoại lại vang lên, tính lấy ra nhìn, nhưng đợi cô lấy ra, tiếng chuông đã tắt.
Vừa nhìn, hết pin rồi.
Điện thoại mới mua, pin đúng ít, nhưng cũng không thể ít đến vậy đi.
Phương Thê lẩm bẩm có chút oán hận người bán, cũng không đem cuộc gọi tới để trong lòng.
Cô nghĩ, đây là số mới, căn bản không người nào biết.
Nên cú điện thoại mới vừa rồi chắc là người ta gọi nhầm.
Doãn Văn Trụ buồn bực, người phụ nữ này không nhận điện thoại cũng được, bây giờ lại còn dám tắt điện thoại nữa.
Cô đây là tức giận cho ai xem?
Thì ra chọn cô là cảm thấy cô thức thời, bây giờ nhìn lại giống như không phải vậy?
Chẳng lẽ chuyện trước kia, đều là cô cố ý giả vờ sao?
Bây giờ bắt đầu hiện nguyên hình rồi à? (NH: anh này nằm mơ quá đi, tưởng mình có giá quá)
Anh càng nghĩ càng tức giận, nhìn thời gian cũng không xê xích gì nhiều, cầm điện thoại di động liền đi ra ngoài.
Khi Doãn Văn Trụ về đến nhà, Phương Thê đang nấu cơm, nấu phần cơm cho một người, cũng làm món ăn dành cho một người.
Lúc nhìn đến Doãn Văn Trụ, cô giật mình, "Anh trở về làm chi?"
Vốn là chưa