có đáp ứng không?"
Bên tai thì nghe tiếng của Lộ Buồm, ánh mắt cô thì vẫn dừng trên người Tần Tiêu Nhiên.
Văn kiện bị ném, vừa lúc nện vào chân một người, người nọ nhìn chằm chằm anh mắng anh bệnh thần kinh.
Tần Tiêu Nhiên như không nghe được được gì hết.
Anh như vậy, căn bản không phải ban đầu Tần Tiêu Nhiên hăng hái rồi.
"Phương Thê ——"
Không nghe câu trả lời của Phương Thê, Lộ Buồm nóng nảy lên.
Phương Thê hít một hơi thật sâu, mới lên tiếng: "Anh ta sẽ đáp ứng."
Cô đã quyết định.
Đáp ứng điều kiện của Doãn Văn Trụ.
Tình yêu của mình, có lẽ vĩnh viễn sẽ không có kết quả.
Như vậy gả cho người nào cũng vậy thôi.
Những năm nay, mặc dù Tần Tiêu Nhiên đối với cô không tính là tốt.
Nhưng lúc ban đầu anh cứu cô, khiến cô không gặp
một tai nạn, hơn nữa anh cho cô một công việc tốt, làm cho cô vừa tốt
nghiệp đã có thu nhập cũng khiến rất nhiều người hâm mộ.
Mặc dù cô cũng làm cho anh rất nhiều, thế nhưng
những thứ đó thật ra thì cũng không được coi là cái gì đi, có lẽ đổi một người khác, cũng có thể làm được.
Người có năng lực cũng không phải chỉ cô một người.
Cho nên lần này, coi như là hoàn trả ân tình ban đầu của anh.
Cũng coi là kết thúc tình yêu cô dành cho anh, từ nay về sau, cô sẽ không đối với anh có cái gì ý tưởng không đúng nữa.
Hơn nữa hợp đồng hôn nhân, có lẽ đối với cô cũng là một chuyện tốt.
Phương Thê cũng không chào hỏi với Tần Tiêu Nhiên, theo sóng người từ bên cạnh anh gặp thoáng qua.
Cô làm, cũng không muốn cho anh biết.
Bởi vì tất cả đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Cô gọi điện cho Lộ Buồm, muốn anh cái gì cũng đừng
Lúc này mới bấm điện thoại của Doãn Văn Trụ, trong máy truyền đến giọng điệu lười biếng.
"Ai vậy?"
"Là tôi, Phương Thê, tôi đáp ứng điều kiện của anh."
Sợ mình sẽ hối hận, Phương Thê vội vàng mở miệng.
Doãn Văn Trụ hồi lâu không trả lời, lâu đến Phương Thê cho là anh đã đổi ý mới nghe được câu trả lời của anh.
"Được, vậy ngày mai ở nhà chờ anh, anh tới đón em."
"Nhà tôi ở ——"
"Anh biết rõ."
Doãn Văn Trụ sau khi nói xong liền cúp điện thoại,
mà lúc này Phương Thê mới phát hiện ra lòng bàn tay của mình toàn bộ đều là mồ hôi.
Chẳng qua là đến bước này rồi, cô không thể hối hận rồi.
Ngày hôm qua về đến nhà, Phương Thê làm thế nào
cũng không được ngủ được, thật vất vả mới ngủ thiếp đi, tuy nhiên vì một cơn ác mộng mà thức tỉnh.
Vừa nhìn thời gian, mới tới sáu giờ.
vẫn còn sớm, nhưng Phương Thê biết mình sớm không buồn ngủ nữa, vì vậy định rời giường.
Nấu bữa ăn sáng cho mình, sau đó liền bắt đầu chờ đợi.
Chờ đợi Doãn Văn Trụ tới.
Nghĩ tới chuyện xảy ra ngày hôm qua, Phương Thê vẫn cảm thấy có chút hoảng hốt.
10h sáng, chuông cửa vang lên.
Phương Thê mở cửa, đứng ngoài cửa cũng không phải Doãn Văn Trụ, là một người đàn ông lịch sự mang kính.
"Cô Phương, mời ký tên vào ba tài liệu này."
Anh đem một cái túi giao cho Phương Thê.
Phương Thê đem tài liệu từ trong túi lấy ra, một
phần là hợp đồng hôn nhân, một phần là chứng thư ly hôn, còn có một phần là hợp đồng ước định giữa bọn họ.
Trên mặt tờ ly hôn đã ký tên, mà trên chứng thư ly hôn không có.
Hiệp định kể từ buổi nói chuyện ngày hôm qua, cũng cho cô thù lao rất lớn.
Đúng như anh nói, thật không có bạc đãi cô.
Chẳng qua là cô đột nhiên cảm thấy buồn cười, vốn cho là anh tự mình sẽ đến, bây giờ suy nghĩ một chút, làm sao anh có thể tới?
Mặc dù là hôn nhân, nhưng đối với anh mà nói, cũng chỉ là một hiệp ước mà thôi.
Chẳng qua là cái hiệp ước này tương đối đặc thù thôi.
Trước kia cô chưa giờ nghĩ tới, hôn nhân của mình sẽ là bộ dáng này .
"Cô Phương, cô không sao chứ? Nếu như không có dị nghị gì, xin ký tên."
Người đàn ông đeo kính biểu hiện một bộ dạng về chuyện công, đối Phương Thê ngây ngốc cũng không có bao nhiêu đồng tình.
Theo ý anh, cái này cũng không coi là một chuyện
xấu, hơn nữa cô gái trước mắt đã đồng ý, vậy cũng chỉ vì tiền mà thôi,
cho nên không có cái gì tốt gọi là đồng tình .
Phương Thê hồi hồn lại, từ trong tay của anh nhận lấy bút, sau đó ở chỗ ký tên, ký tên mình.
Chứng thư hôn nhân cùng ly hôn đồng thời đem tới, sợ rằng cõi đời này cũng chỉ có một người là cô.
Thật đúng là châm chọc.
Sau khi ký xong, Phương Thê đem đồ bỏ vào túi, đưa tới tay người đàn ông đó.
Người đàn ông đó lấy ra một phần, "Hiệp ước là hai phần , phần này là của cô."
Phương Thê nhận lấy đồ, thật ra thì có hay không đều là một dạng.
Anh có thể đầu tư Tần thị, đối với cô mà nói, đã coi như xong.
"Cô Phương, tôi đi trước, sau đó sẽ có người tới đón cô, cô trước đem hành lý của mình chuẩn bị một chút."
Người đàn ông đeo kính đó nói xong cũng rời đi, Phương Thê muốn nói một câu cũng không có cơ hội.
Cô thật ra thì không muốn ở cùng một chỗ với Doãn
Văn Trụ, nhưng mà bây giờ tựa hồ chính mình cũng không sự lựa chọn nào
khác rồi.
Nói nhiều, ngược lại mình làm ra vẻ kiêu ngạo.
Vì vậy cô bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hành lý cô coi như không nhiều, trừ quần áo, thì không có cái khác.
Dụng cụ trong nhà, cũng là trong phòng thuê đã có sẵn.
Thời hạn thuê còn có một đoạn thời gian, lần sau trở l