ại trừ phòng anh ra, cái gì
trong căn hộ này đều tùy ý em sử dụng.
Mỗi tháng anh sẽ cho em phí gia dụng, em tùy ý sử dụng.
Anh không thích người khác bước vào chỗ của anh, cho nên nếu như có thể, không cần dẫn người khác đến.
Còn có điểm quan trọng nhất, không nên yêu anh.
Còn lại không có yêu cầu gì nữa, em chỉ cần phối hợp tốt với anh là được rồi."
Phương Thê gật đầu một cái, đem hành lý vào căn phòng.
Nói thật, Doãn Văn Trụ như vậy đã coi như là đối với cô không tệ, ít nhất không có yêu cầu đặc biệt gì gọi là quá phận.
Cô tự nhiên cũng sẽ phối hợp
Không nên yêu anh sao?
Cô tự nhiên biết.
Bởi vì Cô không muốn rơi vào ao đầm của người khác nữa.
"Em có yêu cầu gì, bây giờ cũng có thể nói ra."
Đi vài bước, sau lưng lại truyền tới tiếng nói của Doãn Văn Trụ.
Phương Thê dừng bước, lắc đầu nói: "Không có."
Coi như giữa bọn họ chỉ là một cuộc hợp đồng, cô
cũng không muốn làm cho hôn nhân đầu tiên của mình từ đầu đến chân trở
thành một trường hợp giao dịch, ít nhất không muốn dùng đến chỗ tốt gì
nữa.
Như vậy ít nhất sau này vẫn còn có thể nhớ lại.
Phương Thê thấy Doãn Văn Trụ không nói nữa, liền đi vào gian phòng.
Doãn Văn Trụ đứng ở đó một chút, cũng trở về phòng mình.
Xem ra anh không chọn lầm người, cô rất hiểu biết bản thân mình.
Anh cho cô điều kiện đã là tốt lắm rồi.
Cho nên đêm kết hôn của bọn họ, không có rượu,
không có hoa tươi, cũng không có cười vui, hai người ngủ phòng của chính mình, nghĩ chuyện không giống, mơ giấc mộng khác nhau.
===============
Phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn Doãn Văn.
"Tần tổng,
Doãn Văn Trụ chỉ ghế trước người, đối với Tần Tiêu Nhiên nói.
songngu45: chắc là PT sẽ cho anh ta một bài học áh, ta cũng không biết vì vừa edit tới đâu xem tới đó ah. Mà sao ta ghét a
n9 này thế nhỉ, ỷ mình là kim quy nên kênh kiệu chảnh chọe sao ý. Hơi
bức xúc tý ^^ tại ta quen thích thể loại n9 sạch+ sủng nên hok thích a
này cho lắm. Chắc là chưa xem hít nên thấy zậy. Tới khúc sau thì hok bik a ta thế nào có đổi tính tình hok đây haizzzzz.
Còn truyện thì ngày nào cũng có trừ lúc bận quá không post bài được nhưng mấy ngày sau mình sẽ bù lại.
Tần Tiêu Nhiên ngồi xuống trước mặt Doãn Văn Trụ, " Tổng giám đốc Doãn Văn, anh nói muốn đầu tư với Tần thị, có thật không?"
Đến bây giờ anh vẫn chưa tin lắm, nhiều ngày truy
tìm mà không có kết quả, tìm nhiều người như vậy đều bị chặn ngoài cửa,
ngay lúc anh sắp chùn bước, thì có người lại chủ động tìm anh.
Chẳng lẽ lần trước anh ta nói không phải là nói đùa, anh ta và Phương Thê thật sự quen biết?
Nhưng cho dù quen biết, Phương Thê cũng sẽ không giúp anh.
Nghĩ tới đây, Tần Tiêu Nhiên lại có chút mất mác.
Có lẽ chỉ có lúc con người sa sút nhất, mới có thể chân chính nhìn rõ một số chuyện.
"Tôi có thể đầu tư cho Tần thị, nhưng tôi muốn 10% cổ phần của Tần Thị.
Tôi tin tưởng Tần tổng sẽ nắm lấy cơ hội này.
Đương nhiên, tôi tin tưởng Tần tổng có thể giúp Tần thị sống lại lần nữa."
Doãn Văn Trụ tựa lưng vào ghế ngồi, hơi lười biếng nói.
Anh là thương nhân, cho nên dù đáp ứng với Phương
Thê, anh cũng sẽ không làm chuyện không có ích lợi đối với mình, ít nhất chính mình sẽ tranh thủ gì đó.
Nếu như Tần Tiêu Nhiên không có năng lực đó, như
vậy anh đầu tư mấy chục triệu chính là ném vào trong nước, không thể thu hồi lại.
Nếu như Tần Tiêu Nhiên có năng lực, như vậy anh lấy về một phần thuộc về mình cũng không gọi là quá đáng.
Ít nhất anh chịu cho anh ta cơ hội kia.
Nếu như ngay cả cơ hội cũng không có, cho dù Tần
Tiêu Nhiên lợi hại bao nhiêu cũng không thể phát huy, nhất định Tần thị
chỉ có thể phá sản.
Hiển nhiên Tần Tiêu Nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này,
mặc dù đau lòng 10% cổ phần của công ty, nhưng nếu như không có phần đầu tư này, tất nhiên cái gì anh cũng không có.
Cho nên anh cười nói: "Dĩ nhiên, lần này đều nhờ có Tổng giám đốc Doãn Văn tương trợ."
"Cứ quyết định như vậy đi, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
Doãn Văn Trụ đứng lên, chìa tay về phía anh.
"Hợp tác vui vẻ."
Tần Tiêu Nhiên vội vàng đứng lên.
"Chuyện về hợp đồng, tôi sẽ phái người cùng anh nói, bây giờ tôi có chút việc."
Ngụ ýnh có thể đi rồi.
Tất nhiên Tần Tiêu Nhiên hiểu được, nói tạm biệt với Doãn Văn Trụ rồi rời đi tập đoàn Doãn văn.
Giờ phút này, điện thoại trên bàn vang lên, là Doãn Văn Thận.
"Cha, chuyện gì?"
Thật ra thì Doãn Văn Trụ đã sớm đoán được cha anh sẽ gọi điện thoại tới, dù sao chuyện đầu tư Tần thị cũng quá nguy hiểm.
Nhưng mới vừa rồi anh quan sát Tần Tiêu Nhiên, cảm thấy anh ta có năng lực đó.
"Rốt cuộc mày đang làm gì?"
Tiếng Doãn Văn Thận tức giận truyền qua ống nghe.
"Cha, không phải đã đáp ứng, không hỏi việc con làm sao?
Đúng rồi, Còn nữa..., hôn lễ của con và Thê Thê ——"
Còn chưa nói xong, Doãn Văn Thận liền cắt đứt lời
nói của anh, "Không có hôn lễ, mày dám làm hôn lễ, cũng đừng trách tao
thật sự trở mặt, mày biết thủ đoạn của tao mà."
Doãn Văn Thận tức giận nói xong, liền cúp điện thoại.
Doãn Văn Trụ nhếch môi cười, lúc này mới đem điện thoại trả về chỗ củ.
Vốn là anh không có ý định làm hôn lễ, n