, hơn nữa trong cuộc phỏng vấn cũng rất thành công.
Ông chủ nói, ngày mai có thể tới làm.
Nhớ tới căn phòng thuê mình mướn còn chưa hủy hợp
đồng, Phương Thê liền tính đi hủy hợp đồng thuê phòng, dù sao sau khi đi làm, có lẽ không còn nhiều thời gian như vậy nữa.
Vừa tới cửa nhà mình, ở bên ngoài liền gặp một người cô không nghĩ tới.
Tần Tiêu Nhiên.
Đứng bên cạnh Tần Tiêu Nhiên còn có chủ cho thuê nhà.
Phương Thê có loại xúc động muốn xoay người rời đi, nhưng cuối cùng vẫn còn đè nén lại.
Thật ra thì giữa mình và anh ấy căn bản không có xảy ra chuyện gì.
Tần Tiêu Nhiên vừa nhìn thấy Phương Thê, tròng mắt sáng lên, vội vàng kêu: "Phương Thê, em đã trở về?"
"Cô Phương, cô trở về là tốt rồi, người này thật
khó hiểu, nhất định bắt tôi phải mở cửa cho anh ta, tôi đương nhiên là
không đáp ứng."
Chủ cho thuê nhà liếc nhìn Tần Tiêu Nhiên, nói với vẻ phàn nàn.
"Phương Thê, tôi không có số điện thoại của em, bấm chuông thì không có người mở, tôi sợ em xảy ra chuyện gì, cho nên mới
tìm người mở cửa phòng, em đừng hiểu lầm."
Tần Tiêu Nhiên liền vội vàng giải thích, anh là thật sự lo lắng cho Phương Thê.
Anh đã tới vài chuyến, luôn không tìm được cô.
Phương Thê không nói gì, quay đầu nói cùng chủ cho
thuê nhà: "Bà chủ nhà, tôi là tới trả phòng . Đây là chìa khóa, còn có
tiền mướn phòng tháng này, bà chủ có thể vào xem một chút có thiếu thứ
gì
"Cô Phương, cô không ở nữa?"
Chủ cho thuê nhà nhận lấy đồ trên tay Phương Thê.
"Vâng."
Phương Thê gật đầu một cái, lại không nói thêm gì.
Bà chủ nhà mở cửa, đi vào xem một lần, lúc này mới đi ra, "Không thiếu cái gì, nếu như không có chuyện gì nữa, tôi đi trước."
"Vâng, bà đi thong thả."
Phương Thê cười cùng bà chủ nhà nói.
Đợi đến bà chủ nhà đi rồi, Tần Tiêu Nhiên mới lên tiếng hỏi: "Phương Thê, tại sao em dọn nhà?"
Nếu như hôm nay anh không ở nơi này, có phải cô sẽ không nói cho anh biết.
Sau đó về sau cũng không gặp lại anh nữa?
Thế là anh mất phương pháp liên lạc với cô.
"Muốn thay đổi hoàn cảnh."
Nhìn thấy Tần Tiêu Nhiên lần nữa, Phương Thê đã bình tĩnh hơn.
Cô cũng không muốn anh báo đáp cái gì cho cô, cô chỉ theo trái tim mình làm những chuyện kia thôi.
Dĩ nhiên cô không muốn anh biết chuyện giữa cô và Doãn Văn Trụ.
"Phương Thê, chúng ta đi uống nước
Tần Tiêu Nhiên có rất nhiều lời muốn nói với cô, hiển nhiên nơi này không phải chỗ tốt để nói chuyện.
Phương Thê suy nghĩ một chút, "Được."
Vì vậy hai người tìm một quán nước gần đây để trò chuyện.
"Phương Thê, quay lại làm việc đi."
Những ngày này, anh mới ý thức được có Phương Thê thì tốt hơn.
Lộ Buồm nói, tập đoàn Doãn văn đầu tư cho Tần thị có lẽ cùng Phương Thê có liên quan.
Mặc dù anh đoán không ra Phương Thê và Doãn Văn Trụ có quan hệ gì, nhưng không nghi ngờ là Phương Thê đang âm thầm lặng lẽ
giúp đỡ anh.
Giống như trước kia, luôn ở sau lưng làm rất nhiều việc cho anh.
Mà những cô bạn gái kia thì sao?
Thấy anh suy sụp, ngay cả một câu an ủi cũng không có, xoay người bỏ đi.
Khi đó, anh có cảm giác những người bạn đều xa lánh anh.
"Không, em muốn nghỉ ngơi một khoảng thời gian."
Bây giờ tư cách thích cô cũng không có, vậy thì càng không muốn ở lại bên cạnh anh.
Hơn nữa có lẽ anh đã đoán được một ít chuyện có liên quan đến cô.
Mặc dù cùng Lộ Buồm nói đừng cho anh biết, nhưng Lộ Buồm cùng Cô không có giao tình gì, đương nhiên sẽ tương đối nghe Tần
Tiêu Nhiên hơn.
Cô cũng không muốn anh báo ân, càng không muốn anh bởi vì chút chuyện này mà tiếp nhận cô.
Cái này cùng bố thí cũng không phân biệt mấy.
Hơn nữa xem như là thật, cô cũng không cách làm những gì.
Cô không biết phần hợp đồng cùng Doãn Văn Trụ rốt cuộc tới khi nào mới kết thúc.
"Phương Thê, em vẫn còn giận anh đúng không?"
Tần Tiêu Nhiên có chút kích động, nắm tay Phương Thê.
Anh cũng không phải là người sẽ uất ức người của mình.
Tìm đến Phương Thê, chẳng qua bởi vì không muốn cho cô rời đi.
Lúc cô ở bên mình, không thấy được cô tốt, cho dù có cảm giác, cũng cho rằng chẳng qua là thói quen.
Nhưng khi thấy cô rời đi, tìm khắp nơi không thấy cô, mới phát hiện rằng mình đã muốn mất đi cô rồi.
Lúc Tần Tiêu Nhiên không tìm được Phương Thê, rất sợ, thật sợ, sợ sẽ mất đi cô.
Khi đó, mới hiểu ra rằng, sớm đã có cảm giác với cô.
Chẳng qua là thói quen bỏ rơi mà thôi.
Còn nghĩ rằng mình cũng giống như trước kia ghét cô.
songngu45: Cám ơn ta thì bấm nút thanks cho ta nhé ^^. Có gì tích cực góp ý nếu thấy ta có chỗ nào sai nhá :thanks: .
Nếu không, lúc đầu nhìn thấy vết hôn trên cổ cô, thì làm sao có thể tức đến vậy?
Bây giờ mới biết, đó là ghen, ghen tỵ với người đàn ông đã để lại dấu vết trên người cô.
Nhưng còn kịp không?
"Không có."
Phương Thê rút tay mình ra khỏi tay Tần Tiêu Nhiên.
Cô thật sự không có tức giận, có lẽ đã từng có, nhưng bây giờ đã không còn.
"Vậy tại sao không trở về?"
Tần Tiêu Nhiên nói có chút gấp gấp.
"Tiêu Nhiên, người có năng lực so với em còn rất nhiều, em tin tưởng anh có thể tìm được một người so với em còn tốt hơn."
Phương Thê cười cười, lòng cảm thấy thoải mái hơn.
Năm năm