Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326493

Bình chọn: 9.00/10/649 lượt.

hê liền đi tới trước mặt cô, đưa tay lập tức tát cô một cái.

Thật tốt là Phương Thê luyện qua taekwondo, liền cản lại tay Âu Nhã Nhi.

Có một số việc cô có thể nhịn, nhưng có một số việc không thể.

Cô cũng không thể không giải thích lại bị người ta đánh.

"Cái tiện nhân này, buông tay, câu dẫn anh Trụ, chia rẽ chúng tôi, làm Tiểu Tam, thật ti tiện."

Âu Nhã Nhi biết Doãn Văn Trụ cùng một người đàn bà không có địa vị kết hôn, cô liền phái người tra xét Phương Thê.

Người đàn ông cô xem trúng, há có thể bị một người đàn bà như vậy cướp đi?

"Cô này, trước giờ tôi không biết cô."

Nghe xưng hô là anh Trụ, Phương Thê đã hiểu người này cùng Doãn Văn Trụ có liên quan.

Nhưng Cô không muốn thừa nhận cái danh tiếng này, cô còn muốn ở nơi này tiếp tục làm.

"Không biết, không biết mà có thể tùy tiện câu dẫn

người đàn ông của tôi rồi hả ? Cái tiện nhân này, nhìn trúng anh Trụ thì nhận đi. Thế nào? Anh Trụ chưa cho cô tiền à, cô còn phải tự mình ra

ngoài kiếm tiền a. Xem ra anh ấy không ý tới cô lắm."

Âu Nhã Nhi liếc xéo Phương Thê, nói những câu châm chọc.

"Câu dẫn đàn ông của cô? Vậy chỉ có thể nói rõ mị

lực của cô chưa đủ. Lại nói, ta căn bản là không làm, cô cũng không phải là kẻ điên khùng, có muốn tôi giúp cô một tay không gọi điện thoại kêu

xe bệnh viện bệnh thần kinh tới nhận cô."

Cô không phải người người cũng có thể khi dễ , nếu lời có ích cô có thể nghe, Cô cũng lười nhiều lời cùng cô ta.

"Tiện nhân, cô mới điên."

Âu Nhã Nhi vừa mắng, vừa chỉ vào người đàn ông trung niên ở một bên nói: "Ông tới đây, lập tức đuổi việc người đàn bà này."

Ông chủ của công ty vội vàng nói: "Tôi biết rồi, Âu tiểu thư."

Lại xoay người nói với Phương Thê: "Cô bị đuổi việc."

"Ông dựa vào cái gì có thể làm như vậy?"

Phương Thê cũng không nguyện ý rồi, mình không có

làm gì sai, tại sao ông có thể nói đuổi việc liền đuổi việc, bọn họ cũng đã ký qua hợp đồng.

"Chỉ bằng ông ta không dám trái ý của tôi. Nếu không ông ta chỉ có thể phá sản."

Âu Nhã Nhi nhẹ giọng hừ nói, ngôn ngữ chứa đầy đắc ý.

Nhà họ Âu sao?

Đã ở thành phố H này 2 năm, chuyện tình trên thị trường, Phương Thê vẫn hiểu rõ đấy.

Cô nghĩ, người phụ nữ này là người của nhà họ Âu đi.

Nhà giàu đứng thứ hai thành phố H.

Không trách được người phụ nữ này lại lớn lối như thế.

Dĩ nhiên nhà giàu có thứ nhất chính là gia đình Doãn Văn.

Cô không nghĩ tới ban đầu đáp ứng điều kiện của Doãn Văn Trụ, còn có thể đưa tới một phiền phức đến như vậy.

"Thức thời liền lập tức rời đi anh Trụ, nếu không tôi sẽ làm cô ở thành phố H này không có chỗ đứng."

Âu Nhã Nhi mở miệng ra uy hiếp.

Giờ phút này, Phương Thê rất bình tĩnh.

Cô buông tay Âu Nhã Nhi ra, nhẹ giọng cười nói:

"Chỉ sợ tôi rời khỏi rồi, anh ấy cũng sẽ không thích cô, người cô tìm

không phải là tôi, mà nên suy nghĩ thật kỹ làm thế nào để lấy lòng anh

ấy đi."

Chuyện giữa Âu Nhã Nhi và Doãn Văn Trụ cô không biết.

Nếu như Âu Nhã Nhi thật sự có thể câu dẫn Doãn Văn Trụ, đối với cô mà nói cũng là một chuyện tốt.

Lời như vậy, có lẽ cô có thể có thời gian tự do trước cũng không chừng.

"Cô——"

Âu Nhã Nhi bị nói trúng tim đen, tức giận không dứt.

Phương Thê thu thập đồ đạc của mình, xoay người rời đi.

Thôi, cô cũng không muốn ở lại chỗ này rồi.

Nếu không cũng chỉ có thể làm trò cười cho người khác trong công ty.

"Cô đứng lại, tiện nhân."

Âu Nhã Nhi ở sau lưng cô cực kỳ tức giận.

Mà dĩ nhiên Phương Thê sẽ không ngừng lại, cô cũng không phải là tiện nhân.

Đón một chiếc taxi, Phương Thê nói địa chỉ, không chút nào để ý đến những câu mắng của Âu Nhã Nhi.

Thật xin lỗi, cô không phải những người phụ nữ mềm yếu có thể khi dễ.

Âu Nhã Nhi ở sau xe, hung hăng giậm chân, cô nhất định sẽ không bỏ qua cô ta.

Khi Phương Thê về đến nhà gặp được người mấy ngày không thấy Doãn Văn Trụ.

Những ngày qua anh không trở về, thứ nhất là bởi vì chuyện của công ty xác thực rất nhiều, thứ hai, là tính xa lánh Phương Thê.

Chẳng qua là đối với chuyện Phương Thê, anh biết hết, bao gồm mới vừa rồi Âu Nhã Nhi đến công ty cô đại náo.

Anh biết mấy ngày nay cô quả thật rất bình tĩnh, không chút nào bởi vì anh không có ở đây mà khổ sở.

Như vậy anh phải cảm thấy vui vẻ mới đúng, nhưng lại cảm thấy có chút tức giận.

Hình như chỉ có mình anh là rối rắm thôi.

"Đi đâu?"

Doãn Văn Trụ dựa vào ghế sa lon, lười biếng nhìn cô.

"Đi ra ngoài dạo một chút."

Phương Thê cũng không muốn cho anh biết chuyện cô đi làm, cũng cảm thấy không cần thiết tới chuyện về Âu Nhã Nhi.

Quan hệ giũa bọn họ chỉ là hợp đồng.

Nhìn cô chỉ lạnh nhạt, nghe lời nói của cô, Doãn Văn Trụ cười, anh vẫy vẫy tay về phía cô, "Tới đây."

Người phụ này thật sự là không nói.

Anh đoán được, nhưng cũng nhiều phần thú vị.

Anh đột nhiên rất muốn xé nát vẻ mặt lạnh nhạt của cô ra, chỉ có một mình anh rối rắm thật sự quá không công bằng.

Phương Thê không rõ cho nên đến gần Doãn Văn Trụ.

Ngay sau đó, Doãn Văn Trụ duỗi tay ra, kéo cô vào ngực anh, giữ lại thật chặt.

"Anh muốn làm gì?"

Ngực của anh thật ấm áp, bị anh ôm vào trong ngực như vậy, không khí trong lúc đó đều là


XtGem Forum catalog