Old school Easter eggs.
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326612

Bình chọn: 10.00/10/661 lượt.

ã Nhi, mà Phương Thê mất công việc.

Nhưng Cô cũng không nghĩ bởi vì dạng này mà bị đánh ngã.

Qua mấy ngày, Cô lại đi nộp mấy phần đơn xin việc, nhưng từ đầu đến cuối không có hồi đáp.

Lúc trở về nhà, đã thấy Ông Vương trước đó rước cô đã đứng đợi ở cửa.

Vừa thấy cô liền cung kính nói: "Thiếu phu nhân, đây là thiệp mời lão gia gửi tới, mời thiếu phu nhân tới tham dự buổi tiệc."

Sau khi nói xong, không chờ câu trả lời của Phương Thê, liền xoay người rời đi.

Đi vào phòng, mới mở ra thiệp mời xem.

Tối hôm nay lại là sinh nhật của Doãn Văn Thận, hơn nữa ông ta thế nhưng lại muốn mời cô đi.

Nhớ đến thái độ mấy lần trước của ông, Phương Thê nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ.

Cô ném thiệp mời qua một bên, không để ý tới nó.

Cô và Doãn Văn Trụ là quan hệ hợp đồng, chỉ cần

phối hợp với anh là tốt, những thứ này căn bản cùng cô không có bất kỳ

quan hệ gì.

Cần gìđi trêu chọc phiền toái không cần thiết.

Vốn đã quyết định, nhưng một lát sau, Doãn Văn Thận lại gọi điện thoại tới.

"Cô sẽ đến đúng không, dù nói thế nào cô cũng là vợ của Tiểu Trụ."

"Ông không phải không thừa nhận sao?"

Phương Thê cảm thấy cần phải nói rõ hơn.

"Tôi không thừa nhận, cô sẽ rời đi ư? Nếu như vậy, tôi liền cho cô năm trăm vạn, cô lập tức rời đi."

"Được rồi con vẫn nên đi thì hơn."

Cô không muốn dây dưa về đề tài này, vì cô không có quyền lợi.

Đi thì đi vậy, nhiều lắm nghe vài lời châm chọc, tiếp nhận mấy ánh mắt chế nhạo, dù sao ông ta cũng không cần mạng của cô.

Sauk hi Phương Thê cúp điện thoại liền thở dài, vào phòng, mở túi hành lý ra, chọn một bộ quần áo tương đối.

Mặc dù cô không biết tiệc sinh nhật của người giàu có có cần mặc lễ phục dạ hội không, nhưng coi như phải, cô cũng không có.

Dù sao cô cũng không muốn ở lại lâu, đi tới đó, nói một tiếng sinh nhật vui vẻ là tốt rồi.

Vẫn là nên chuẩn bị một chút quà tặng?

Đến cuối cùng, toàn thân Phương Thê mặc lên bộ đồ

công sở, đem theo một gói quà xuất hiện ở trước cửa mà thiệp mời đã ghi

địa chỉ trong đó.

Những người đi dự, mỗi một người đều ngồi xe hơi hàng hiệu, mặc các loại dạ phục.

Chỉ có cô là xuống từ xe t toàn thân còn mặc đồ công sở.

Các loại ánh mắt đều nhìn về phía cô, cô vẫn với vẻ lạnh nhạt bước tới trước người gác cổng, trước khi người đó mở miệng cô đã đưa thiệp mời ra.

Người gác cửa nhìn cô có chút ngạc nhiên, cuối cùng không nói gì, cho cô đi vào.

Nếu đã quyết định, như vậy cô sẽ không lùi bước.

Không giống người khác thì làm sao?

Cô chính là cô, không cần vì người nào đi thay đổi mình.

Ở cửa đã là sự chú ý của nhiều ánh mắt, sau khi đi vào trong, cái loại chú ý này càng đặc biệt hơn.

Nhiều loại người, nhiều loại ánh mắt, tập trung một chỗ, có nghi ngờ, có khinh thường.

Phương Thê mặc kệ những người đó, những ánh mắt xem như không tồn tại, nhìn một vòng, cuối cùng tìm chủ nhân của bữa tiệc

này, Doãn Văn Thận.

Đứng bên cạnh ông còn có người đàn bà trước đó mắng cô- Âu Nhã Nhi.

Cô thật sự không muốn cùng những thứ đó gặp mặt, nhưng nghĩ tới mục đích mình tới, cô vẫn là đi tới.

Dù sao sau khi đưa quà xong, cô liền rời đi.

Đi tới trước mặt bọn họ, cô đem quà tặng đưa tới trước mặt Doãn Văn Thận, "Ngài Doãn Văn, sinh nhật vui vẻ."

"Cô là ai? Chỗ này lại có những thứ người như cô tới sao? Nói, làm sao có thể trà trộn vào?"

Lúc này tiếng Âu Nhã Nhi vang lên chói tai.

Phương Thê không để ý đến cô ta, vẫn nhìn Doãn Văn Thận, quà tặng trong tay vẫn để trước mặt ông.

Âu Nhã Nhi giựt quà tặng của cô, nhẹ giọng hừ nói:

"Cũng không biết là người đàn bà này từ đâu tới, một món quà rách nát

như vậy cũng có thể đem tặng cho bác Doãn Văn sao?

Bác Doãn Văn, bác không biết người đàn bà này phải không?"

Doãn Văn Thận liếc nhìn Âu Nhã Nhi, sau đó gật đầu một cái, "Tôi đối với cô này không có ấn tượng gì."

Âu Nhã Nhi xin ông mời Phương Thê đến, ông đồng ý, không nghĩ tới cô muốn bêu xấu cô ta.

Như thế cũng được, vốn ông cảm thấy cô ta không có tư cách xuất hiện ở nơi này.

Nhưng khi nhìn đến ánh mắt của cô bé đó, lại khiến ông cảm thấy có chút xấu hổ.

Đã có rất nhiều người tụ lại, an ninh ở phía ngoài cũng nghe thấy mà vào.

Ánh mắt những người đó nhìn Phương Thê, tràn đầy khinh thường.

Phương Thê bỗng nhiên hiểu rõ, nhưng vẫn như trước

không thèm liếc nhìn Âu Nhã Nhi một cái, vẫn chăm chú trên người Doãn

Văn Thận.

Thì ra đây là cách làm của những người giàu sao?

Tự cho mình có phong thái thanh cao, lại tới sỉ nhục người nghèo như bọn họ.

Chẳng qua là quần áo có kém chút thì sao? Quà tặng kém chút thì thế nào?

Tặng lễ không phải chính là tấm lòng sao

Những người này không phải chỉ có tiền hơn cô thôi sao, còn có cái gì nữa?

Phương Thê chưa bao giờ cảm giác mình kém người

khác, không cùng tranh cãi với những người giàu này, không phải cảm thấy bọn họ cao quý, chỉ bởi vì không muốn.

Vốn không cùng một thế giới, cần gì cố đúc kết chung một chỗ.

Cô luôn luôn cho rằng có khoảng cách, là bình đẳng, mà không phải là thấp kém.

Cho nên coi như vào giờ phút này, cô cũng không cảm thấy mình mất thể diện.

"Mấy người sao chỉ đứng ở cửa, làm sao lại để