Disneyland 1972 Love the old s
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326860

Bình chọn: 7.5.00/10/686 lượt.

oảng cách, như vậy sẽ trở nên nguy hiểm.

"Anh dẫn em nhảy, rất đơn giản."

Doãn Văn Trụ không cho Phương Thê cơ hội cự tuyệt, tay lôi kéo đem cô mang vào trong sàn nhảy.

Bọn họ dựa vào rất gần, Phương Thê muốn lui về phía sau, Doãn Văn Trụ chỉ cho rằng cô bởi vì không biết nhảy mà hốt hoảng.

Tay vừa dùng lực, kéo cô gần hơn, hai người cơ hồ là dán chặt lại với nhau.

Cúi đầu, ở bên tai cô nhẹ giọng nói: "Không cần khẩn trương, đi theo bước chân anh."

Không cách nào chạy trốn, Phương Thê chỉ có thể tiếp tục.

Vừa bắt đầu có chút cọ sát, nhưng rất nhanh hai

người đã ăn ý, càng nhảy càng tốt, đến cuối cùng, tất cả mọi người đều

nhìn bọn họ.

Một khúc nhảy xong, Phương Thê không nói gì, liền vội vã rời đi.

Nhịp tim có chút nhanh.

Mới vừa rồi, Cô hoàn toàn bị hơi thở anh bao vây, để cho cô không biết theo ai.

Doãn Văn Trụ muốn theo sau, nhưng bị người gọi lại, " Tổng giám đốc Doãn Văn."

Trên thương trường, có một số việc không thể tránh khỏi, cho nên anh cũng chỉ có thể xoay người cùng anh ta nói chuyện với nhau.

Phương Thê chạy tới ban công, hít một hơi thật lớn.

Mặc dù bên ngoài gió mùa hạ thổi tới có chút nóng, nhưng nó so với bên trong thì nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Thê Thê."

Tần Tiêu Nhiên nhìn thấy Phương Thê đi tới, anh cũng rất nhanh đi qua.

Anh vẫn là không tin.

Nhìn Cô và Doãn Văn Trụ thân mật ở chung một chỗ như thế, anh cảm thấy ghen tỵ.

Anh ta có thể gọi cô như vậy, đương nhiên không thể yếu thế.

Bọn họ nhưng đã quen biết năm năm rồi.

Hơn nữa anh không tin Phương Thê thay đổi tình cảm nhanh như vậy.

Nếu nói như vậy, cô sẽ không thích anh trong năm năm.

Cho nên anh rất tự tin, cũng đã cho rằng Phương Thê và Doãn Văn Trụ trong lúc đó không xảy ra quan hệ gì.

Nghĩ đến đủ loại lý do, anh lại cảm thấy nói không chừng Doãn Văn Trụ có lẽ lấy chuyện đầu tư Tần thị bức bách Phương Thê.

Bây giừo Tần thị trên căn bản đã thoát khỏi nguy

hiểm, chỉ cần qua một thời gian ngắn nữa, chờ Tần thị ổn định, vậy anh

cũng không thể tiếp tục chịu sự khống chế của tập đoàn Doãn văn nữa.

Như vậy có thể đem Phương Thê giải cứu ra.

Sau đó sẽ cố gắng đợi cô.

Sau khi mất đi mới phát hiện thì ra là cô đối với mình mà nói rất quan trọng.

Phương Thê xoay người, nhìn về phía Tần Tiêu Nhiên, nói: "Tiêu Nhiên, có chuyện gì sao?"

Năm năm rồi, đây là lần đầu tiên anh gọi cô thân thiết như thế.

Nhưng cô cũng không như tưởng tượng vui vẻ.

Vui sướng tự nhiên là có, nhưng còn có chút cảm khái, cũng có chút thương cảm.

"Thê Thê, em và Doãn Văn Trụ thật sự kết hôn?"

Anh hỏi có chút chần chừ.

Phương Thê gật đầu một cái, "Ừ."

Ngoài ra cô cũng không nghĩ nhiều lời.

Từ lúc đáp ứng Doãn Văn Trụ, Cô thật ra đã rạch ra giới hạn giữa bọn họ.

Trả lại ân cứu mạng cho anh, sau đó mỗi người đi trên con đường của bản thân.

Nhưng không nghĩ tới cô buông tay, anh lại không chịu buông ra.

Sớm biết như vậy, cô nên sớm làm như vậy?

Hay là nói là trò đùa giỡn của ông trời.

Nhưng bây giờ cô không còn lựa chọn nào nữa.

Cô không biết hợp đồng giữa cô và Doãn Văn Trụ khi

nào kết thúc, cũng không biết mình có còn dung khí và cố chấp như ban

đầu không.

"Thê Thê phải là anh ta bức em không? Em gả cho anh ta, anh ta mới đáp ứng đầu tư cho Tần thị ."

Tần Tiêu Nhiên tiến lên một bước, đưa tay nắm bả vai Phương Thê .

Phương Thê lui về sau một bước, sau đó lắc đầu một cái.

Không muốn nói thêm gì.

"Thê Thê, em chờ anh, anh sẽ giúp em trở về."

Mặc dù Phương Thê đã trả lời như vậy, nhưng Tần Tiêu Nhiên vẫn cho rằng như thế.

"Tiêu Nhiên ——"

Phương Thê vừa định mở miệng, một tiếng khác chen vào, "Tần tổng, lừa gạt bà xã tôi như vậy là không đúng đâu."

Doãn Văn Trụ tựa trên khung cửa, cười với vẻ lười nhác nhìn bọn họ.

"Thê Thê, tới đây."

Anh vẫy vẫy tay về phía Phương Thê.

Tần Tiêu Nhiên kéo tay Phương Thê lại, nhưng Phương Thê rút tay ra, chậm rãi đi về phía Doãn Văn Trụ.

Doãn Văn Trụ đưa tay đem Phương Thê kéo vào trong

ngực, cúi đầu hôn lên hai má cô, rồi mới nói với Tần Tiêu Nhiên: "Tần

tổng tự tiện, chúng ta đi trước."

Nói xong, liền kéo Phương Thê rời đi.

Đến khi ngồi vào xe, Phương Thê mới rút tay mình về.

Doãn Văn Trụ cũng không nói gì, chẳng qua là nhìn cô một cái, thấp giọng

"Anh cười cái gì?"

Phương Thê cảm thấy anh thật kỳ lạ.

"Không có gì."

Chẳng qua là cảm thấy mới vừa rồi cô đỏ mặt có vẻ đáng yêu.

"Thật sự?"

Phương Thê vẫn có chút hoài nghi, cũng quên mình vốn không nên hỏi nhiều về vấn đề này.

"Thật."

Doãn Văn Trụ rất đứng đắn gật đầu một cái, rồi lại nở nụ cười.

Một cước dẫm lên chân ga, xe cũng bay nhanh đi.

Phương Thê bởi vì không chú ý đến, ngược lại giật nảy mình.

"Anh ——"

"Thế nào?"

Doãn Văn Trụ cười càng vui vẻ hơn, lúc này cô giống hương vị trước kia rồi.

"Không có gì."

Phương Thê đã nhận ra cái gì, vì vậy thu lại lời nói, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Không nên như vậy.

Mình không nên có dạng này?

Doãn Văn Trụ không nói thêm gì nữa, một đường về đến nhà, ai cũng không n

Chẳng qua là khác hơn lúc ban đầu. Rạng sáng lúc ba giờ, di động Phương Thê vang lên.

Trong màn đêm tĩnh lặng