The Soda Pop
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326630

Bình chọn: 9.5.00/10/663 lượt.

người như thế trà trộn vào? Mau ném cô ta ra ngoài."

Âu Nhã Nhi lại mắng bảo vệ đứng ở một bên.

Cô muốn cho Phương Thê nhìn đến bản thân thật hèn

mọn, cho cô ta biết cô ta không cùng thế giới với bọn họ, muốn cho cô

biết khó mà lui.

Hơn nữa cô cũng không sợ Doãn Văn Trụ thấy.

Bởi vì cô cảm thấy Doãn Văn Trụ sẽ không vì cô ta mà làm mất thể diện của mình.

Trước mặt nhiều người thượng lưu như vậy.

Cho nên cô muốn tận lực sỉ nhục Phương Thê, khiến cô ta không còn mặt mũi để dây dưa với Doãn Văn Trụ nữa.

Nhưng cô lại không biết Phương Thê căn bản không để ý tới chuyện này.

Đủ loại tiếng nghị luận truyền đến tai Phương Thê,

nhưng cô chỉ thản nhiên nhếch môi cười một tiếng, "Không cần mấy người

ra tay, tôi tự mình đi."

Chuyện làm đã làm xong rồi, cô cũng nên đi.

"Không đúng, cô không thể đi, tôi muốn kiện cô về tội xông loạn vào tiệc tư nhân."

Âu Nhã Nhi nhìn vẻ mặt bất cần đời của Phương Thê, lại hừ nhẹ nói.

"Người này rốt cuộc là ai?"

"Nhìn cô ta mặc thành như vậy, tám phần chính là lẫn vào để câu con mồi nào đó."

"Thật là mất hứng, quấy rầy hứng thú của chúng ta."

Tiếng nghị luận lại lớn hơn, mọi người xung quanh đều tập trung trên người Phương Thê.

Lúc Doãn Văn Trụ đi vào bữa tiệc, liền nhìn Phương

Thê bị đám người vây quanh cùng với các loại ánh mắt khinh thường, nghe

đủ loại cười nhạo về cô.

Nhưng dù như thế, người phụ nữ đứng ở giữa kia vẫn

với dáng vẻ lạnh nhạt, lưng thẳng, dường như những tiếng nghị luận đó

tuyệt không liên quan đến mình.

Nghĩ đến ngày hôm đó, lúc cô đè nén tiếng khóc trong phòng tắm.

Anh đột nhiên cảm thấy rất đau lòng.

Cô nhất định chẳng qua là mạnh mẽ chống thôi.

Lý trí còn chưa kịp phản ứng, người đã bước nhanh

tới, đẩy đám người ra, tới bên người cô, ôm cô vào lòng, không để ý

những người quanh mình, cúi đầu hôn lên tóc c

"Làm sao lại bướng bỉnh như vậy, một người liền chạy tới nơi đây? Muốn làm cho cha ngạc nhiên sao?"

Sau khi nói xong, Doãn Văn Trụ nhìn về phía những

người chung quanh, "Cùng mọi người giới thiệu một chút, đây là vợ tôi,

Phương Thê."

Doãn Văn Trụ vừa nói như thế, tất cả mọi người có chút nghi ngờ.

Nếu là vợ, vì sao Doãn Văn Thận làm như không biết.

Doãn Văn Thận có chút xấu hổ, cười nói: "Mọi người

cũng biết, Tiểu Trụ mới vừa về thành phố H này, cho nên đây là lần đầu

tiên tôi mới nhìn thấy mắt của con dâu, khiến mọi người chê cười."

Ông đương nhiên không muốn thừa nhận, nhưng nếu như không nói như vậy, Doãn Văn Trụ nhất định sẽ không cho lưu lại mặt mũi

cho ông.

Kết quả là, người mất mặt vẫn là ông.

Nói như vậy, tất cả mọi người mới bừng tỉnh hiểu ra.

Doãn Văn Trụ cũng cười nói: "Mọi người chơi trước, tôi mang Thê Thê đi đổi bộ quần áo."

Nói xong liền ôm Phương Thê đi lên lầu, tiếng cưng chiều cũng loáng thoáng truyền đến, "Thê Thê, em quá bướng bỉnh rồi."

Tình cảnh như thế, khiến vài người hiểu ra, ví dụ như phần lớn những người ở bữa tiệc này.

Khiến vài người tức giận khó chịu, ví dụ như Âu Nhã Nhi, Cô làm sao cũng không nghĩ Doãn Văn Trụ sẽ làm như thế, còn dễ

dàng hóa giải phần xấu hổ kia.

Chẳng lẽ anh thật sự thích người đàn bà kia?

Người đàn bà đó dễ thương ở chỗ nào

Cũng làm cho vài người khiếp sợ không thôi, ví dụ như người tới sau Doãn Văn Trụ một bước- Tần Tiêu Nhiên.

Khi nhìn thấy Phương Thê, anh mặc dù không biết tại sao cô lại ở nơi này, nhưng anh nghĩ đi lên giúp cô hóa giải khốn cảnh

này, nhưng lại có người so với anh nhanh hơn một bước.

Anh càng không có nghĩ tới chính là mấy cái lời kia của Doãn Văn Trụ.

Vợ?

Phương Thê là vợ của Doãn Văn Trụ.

Chuyện này khi nào xảy ra, Phương Thê làm sao lại trở thành vợ của anh ta?

Nhìn bọn họ thân mật, Tần Tiêu Nhiên lại cảm thấy khiếp sợ.

Doãn Văn Trụ đem Phương Thê dẫn tới một căn phòng

trên lầu, liền gọi điện thoại, làm cho người ta đem đến bộ lễ phục, lại

báo cho thợ trang điểm.

Phương Thê nhìn Doãn Văn Trụ, ánh mắt có chút phức tạp.

Tình huống không người giúp đỡ, cô gặp không ít,

mỗi một lần đều là dựa vào chính mình giải quyết, chưa bao giờ nghĩ tới

dựa vào người nào.

Cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có người giúp cô.

Nhưng vào một giây đó, Doãn Văn Trụ đột nhiên xuất hiện, đứng ở bên người cô, nói những câu như vậy, làm chuyện như thế.

Không còn là một người, không cần chính mình tự đi

đối mặt, chỉ cần dựa vào người bên cạnh này, giống như cái gì cũng không cần sợ nữa.

Cảm giác như thế cô chưa bao giờ có

Một giây đó, không thể nghi ngờ là có giật mình, cũng có động tâm.

Dù sao cũng là lần đầu tiên, có người đứng bên cạnh cô, giúp cô chống đỡ một bầu trời.

Nhưng sau khi bình tĩnh, lại có chút bài xích.

Tại sao anh phải làm như vậy?

Rõ ràng có thể không cần để ý đến cô.

Vẫn là nói, anh chỉ muốn làm cho người ngoài nhìn, hay muốn cùng cha anh đối nghịch.

Lúc ký hợp đồng, không phải đã nói rõ rồi sao?

Ở trước mặt người ngoài, là vợ chồng.

Như vậy anh thật ra thì chẳng qua là đang làm chuyện lúc trước đã định sẵn, cũng không phải vì cô.

Hai ý nghĩ khác biệt, chiếm cứ trong lòng, khiến cô cảm thấy thật phức tạp.

Lúc Doãn Văn Trụ quay đ