như thế, thanh âm kia có vẻ cực kỳ chói tai.
Phương Thê từ trong giấc mơ giật mình dậy, đáy lòng xẹt qua một hồi kinh hãi.
Điện thoại di động mới, số cũng mới, cũng không có
quá nhiều người biết, cô chỉ nói cho mẹ cô, còn dùng số này gọi điện lần đầu cho Doãn Văn Trụ.
Cuối cùng là ghi vào đơn xin việc gửi cho công ty.
Cầm chiếc điện thoại trên đầu giường lên, Phương Thê nhấn nút trả lời.
"Cô Phương Thê phải không? Chúng tôi là cục công an thành phố C, Phương Niệm Hoa và Lương Mộng Cầm có phải là cha mẹ cô không?"
"Vâng"
***************
"Vậy mời cô bây giờ tới nơi này một chuyến, có người phát hiện cha mẹ cô chết ở trong nhà, tình huống cụ thể ——"
Nhưng những câu nói kế tiếp, Phương Thê không nghe thấy nữa.
Chế —— chết —— chết ——
Trong đầu cô hoàn toàn chỉ có ba chữ này.
Làm sao có thể? Làm sao có thể?
Coi như cô đã từng oán qua cha mẹ mình, nhưng dù sao đó cũng là cha mẹ cô, làm sao cô lại không thương họ?
Mặc dù cô chịu rất nhiều khổ, mặc dù từ rất sớm, loại thời gian hạnh phúc đã muốn một đi không trở lại rồi.
Nhưng mà —— Cô vẫn còn mong mỏi, mong mỏi chung quy có một ngày, tất cả đều sẽ trở về như lúc ban đầu.
Nhưng lúc này ——
Cái thế giới này thực sự chỉ còn một mình cô rồi, lẻ loi một mình.
Điện thoại di động đã sớm rơi xuống đất, nơi đó
truyền ra tiếng ục ục, cô ngây ngốc một lúc, nhanh chóng mặc một bộ quần áo, cầm túi mình lên đi ra ngoài.
Nước mắt từ lâu ở trong lúc đó lơ đãng chảy xuống.
Có một số việc có thể làm như không thèm để ý, có thể đè nén, nhưng bây giờ, chuyện gì cô cũng không làm được nữa.
Đáy lòng tất cả đều là hoảng loạn.
Cô thậm chí không biết bây giờ nên làm gì nữa, chỉ dựa vào bản năng vọt ra khỏi cửa.
Tiếng cửa vang lên kinh động đến người đang ngủ
cách vách- Doãn Văn Trụ, khi anh đứng dậy ra khỏi phòng, cũng chỉ nhìn
thấy Phương Thê vội vã chạy ra khỏi ngôi nhà.
Anh không chút suy nghĩ, liền đuổi theo.
Nơi cách ngôi nhà không xa, đuổi theo cô, bắt được cánh tay
"Làm sao vậy? Trễ như vậy rồi em còn đi đâu?"
Phương Thê chỉ dùng sức lắc đầu, không ngừng muốn tránh thoát sự trói buộc của anh.
Doãn Văn Trụ đưa tay xoay đầu cô lại, lại thấy mặt cô sớm rơi đầy lệ, vô cùng nhếch nhác.
"Rốt cuộc làm sao vậy?"
Nửa đêm khóc chạy đi, nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.
Nếu không, trước giờ đều bình tĩnh, kiên cường như cô lại sao có thể khóc đến bi thương như vậy.
"Van cầu anh buông em ra, buông em ra."
Phương Thê sử dụng ánh mắt cầu khẩn anh, cô muốn lập tức chạy tới thành phố C, Cô không muốn cho Doãn Văn Trụ biết.
"Nói."
Doãn Văn Trụ dùng sức cầm lấy cánh tay cô hơn, ra lệnh bá đạo.
Cái loại này, cảm giác không được làm chỗ dựa, thật không tốt tý nào.
"Buông em ra được không? Van anh đó."
Phương Thê lại giống như không nghe thấy gì, vừa khóc vừa cầu khẩn anh.
Trong lòng lại bắt đầu đau, tay của anh vừa dùng
lực, liền đem cô kéo vào trong ngực của mình, dịu dàng nói: "Không sao,
anh ở đây, ngoan."
Một ít sợi dây trong lòng Phương Thê rốt cuộc đứt rồi, oa một tiếng
Ngực của anh quá ấm áp, lời nói quá dịu dàng, khiến cô không thể chịu nổi nữa.
Muốn tìm người tới dựa vào, không cách nào kiên trì nữa.
Không phải cô kiên cường, cũng không thể không kiên cường, trước kia cho dù chuyện gì xảy ra, nhất định phải chính mình tự
đi giải quyết.
Cho nên cô sớm đã trở thành thói quen, cho tới bây giờ cũng sẽ không đối với người khác ôm hi vọng.
"Ngoan, đừng khóc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Tiếng khóc của cô làm cho anh đau lòng, cô là người phụ nữ thứ hai khiến anh không cảm thấy chán ghét.
"Em muốn đi thành phố C, cha mẹ em đã xảy ra chuyện."
Phương Thê rất nhanh liền bình tĩnh lại, đẩy Doãn Văn Trụ ra, nhưng vẫn nói sự thực cho anh biết.
Cô không nên mềm yếu như vậy, Doãn Văn Trụ chỉ đối
với cô hơi dịu dàng một chút, làm sao cô có thể lại không để ý đến
chuyện gì nữa.
Giữa cô và anh chẳng qua là hợp đồng quan hệ thôi, làm sao có thể trở thành chỗ dựa thực sự của cô.
Không thể lệ thuộc vào, cũng không thể lưu luyến,
hi vọng càng lớn, thất vọng sẽ càng lớn, có được rồi lại mất đi, so với
chưa bao giờ có thì càng thống khổ hơn thôi. (HN : Thích câu này của chị ghê ^^)
Cô xoay người rời đi, lại bị Doãn Văn Trụ kéo lại.
"Anh với em cùng đi."
Phương Thê có chút kinh ngạc nhìn về anh, nhưng vẫn là lắc đầu nói: "Không cần làm phiền
Doãn Văn Trụ lại trực tiếp kéo cô trở về nhà, đặt cô trên ghế sa lon, "Chờ anh mười phút."
"Thật không cần ——"
Phương Thê còn muốn cự tuyệt, Doãn Văn Trụ quay đầu lại ngưng Cô, "Nếu như em thừa dịp anh không để ý rời đi, thì tự gánh
lấy hậu quả đi."
Giọng nói lười biếng không thay đổi, lại thêm phần bá đạo trong đó.
Phương Thê cuối cùng không có rời đi, ngoan ngoãn chờ ở trên ghế sa lon.
Mới vừa hoảng loạn đã chậm rãi bình tĩnh hơn.
Mười phút sau, Doãn Văn Trụ thay xong quần áo đi ra, đưa tay kéo Phương Thê, "Đi thôi."
Phương Thê không cự tuyệt nữa, theo phía sau anh.
Vì vậy hai người lái xe đi về phía thành phố C.
Thành phố C và thành phố H không tính là xa, cũng không tính là gần, tự mình lái xe cũng