như lúc này chỉ có một mình cô ở, nhất định sẽ luống cuống tay chân.
Đau lòng như vậy, làm sao còn có tinh lực để lo những chuyện khác.
An táng cha mẹ xong, Phương Thê quyết định ở lại thành phố C mấy ngày, ít nhất ở lại trông coi mấy ngày.
Mặc dù biết mình chưa từng gặp qua ông nội, nhưng đối với cô mà nói, ông ấy cũng chỉ là người xa lạ.
Có lẽ ông sẽ không thừa nhận cô.
Cho nên trừ cô, còn có ai có thể vì cha mẹ làm những chuyện này?
ở lại với em."
Doãn Văn Trụ không muốn để cô một mình ở đây, sợ có người hại cô.
Phương Niệm Hoa chết rồi, như vậy chẳng phải cô sẽ trở thành người thừa kế?
"Mấy ngày nay cám ơn anh, em không sao rồi, anh trở về đi."
Phương Thê thừa nhận trước kia là chán ghét Doãn Văn Trụ, nhưng bây giờ không còn ghét nữa, thì ra anh vẫn còn một mặt tốt.
Cho dù thế nào, mấy ngày nay đã làm phiền anh.
Nhưng anh hẳn là rất bận rộn, mấy ngày nay, cô luôn nghe thấy điện thoại anh không ngừng vang lên, sau đó anh đơn giản tắt
máy, nhưng vẫn thừa dịp lúc cô không để ý gọi lại.
Phần săn sóc này khiến cô cảm thấy cảm động, cho nên càng không muốn chậm trễ anh nữa.
"Anh muốn ở lại với em."
Doãn Văn Trụ lặp lại lời nói lần nữa.
"Anh nên đi đi."
Tuy Phương Thê rất muốn có người ở bên cạnh cô, nhưng vẫn cự tuyệt Doãn Văn Trụ.
Nghĩ tới nguyên nhân anh bận, còn có chính là nội tâm kháng cự, không muốn mình dựa vào anh quá nhiều.
"Anh nói bồi em."
Doãn Văn Trụ hơi tức giận.
Người phụ nữ này thật là khiến người khác tức giận, đã đến nước này rồi, còn muốn anh rời đi.
Mấy ngày trước cũng nói qua, bị anh làm
Bây giờ lại nhắc đến.
"Em thật sự không sao, anh ở lại cũng không chuyện gì, còn không bằng ——"
Phương Thê vẫn chưa nói hết, Doãn Văn Trụ liền xoay người đi.
Cô cự tuyệt nhiều lần khiến anh rất tức giận, cũng rất khó chịu.
Khi nào anh - Doãn Văn Trụ lại bị đối đãi như thế qua.
Cũng được, nếu cô muốn anh ở lại, như vậy anh cũng không mặt dày mày dạn nán lại.
Vốn muốn đối với cô gái này tốt một tý, ít nhất khi hợp đồng của bọn họ còn chưa chấm dứt, nhưng xem ra cô gái này căn bản
không tiếp nhận.
Doãn Văn Trụ nghĩ như thế, xem nhẹ cảm xúc trong lòng.
Còn nữa, xác thực anh cũng có chuyện.
Nếu không trở về, các thành viên ban giám đốc của công ty sẽ tạo phản mất.
Mặc dù tức giận, nhưng lúc rời đi, anh vẫn tìm
người của Quý Thư ở thành phố C, âm thầm bảo vệ Phương Thê, cũng thuận
tiện đem chuyện của Phương Thê báo lại cho anh.
Anh tự nói với mình, mặc dù là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng lúc này cô vẫn là vợ anh, anh phải có nghĩa vụ bảo vệ cô.
Anh cũng không phải là người nhỏ mọn như vậy.
Doãn Văn Trụ rời đi, Phương Thê có chút mất mác.
Nhưng rất nhanh áp ch
Cô tự nói với mình, như vậy là tốt rồi.
Căn phòng cha mẹ thuê, chủ cho thuê nhà đã thu hồi
lại, bởi vì cha mẹ chết ở nơi đó, chủ cho thuê nhà còn muốn bọn cô bồi
thường.
Cô không còn sức đi tranh những thứ này, Doãn Văn Trụ cũng không để ý chút tiền lẻ này, liền cho.
Phương Thê vẫn ở khách sạn, lúc tối, cô dọn những đồ vật mang tới, lại mở cuốn album ra.
Nhìn bức hình cái khuôn mặt tươi cười kia, nước mắt của Cô liền rơi xuống.
Tại sao phải như thế?
Đã hạ quyết tâm lớn như vậy mới duy trì được tình yêu này, tại sao lại không đi tới cuối cùng?
Có phải trên đời này không có cái gọi là bên nhau hạnh phúc tới già, không rời không bỏ?
Cô thích Tần Tiêu Nhiên năm năm, nhưng bây giờ dường như đã phai nhạt, cũng không còn nhớ anh nhiều.
Mình giống như cũng không có quyết tâm kiên trì tới cùng.
Bị thương nhiều lắm, nên chậm rãi thu hồi tình cảm của mình, bắt đầu dang đôi cánh ra bảo vệ chính mình.
Có lẽ cô không như mình tưởng tượng yêu Tần Tiêu Nhiên như vậy.
Những chuyện làm cho anh, rốt cuộc bởi vì yêu, hay bởi vì báo ân, hay bởi vì đã thành thói quen?
Bây giờ cô đã phân không rõ, cũng không muốn phân rõ nữa.
Giữa bọn họ đã không có khả năng.
Cô cũng đã làm hết sức của mình.
Ngày thứ hai, Phương Thê rời khách sạn tới trước mộ cha mẹ, cô đã nói rất nhiều.
Có những lời không kịp nói, có chút là uất ức của
những năm gần đây, còn có chút chuyện mình không thể quyết định, bây giờ không biết nên làm sao nữa.
Cô đem cha mẹ chôn chung, trên bia mộ, cô chọn chính là tấm hình bọn họ vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất.
Nhìn hình, cô hoảng hốt cảm thấy bọn họ đang ngay lúc này yêu thương cô, nói cho cô biết không cần sợ.
Nghĩ như thế, nước mắt lại không ngừng được, tiếng nói cũng có chút nghẹn ngào.
Cô bỗng nhiên hiểu ra, vì sao cha cô như thế, mẹ lại không chịu rời ông đi, đến nổi còn đứng ở bên anh.
Bởi vì là yêu, cũng có lẽ là mẹ cảm thấy nợ cha cô .
Vì cô, bỏ qua nhiều như vậy.
Cô đã từng oán cha, nhưng bây giờ lại chỉ cảm thấy đau lòng, có chút tiếc hận.
Đang khóc đến thương tâm, mình đột nhiên lại bị ôm vào một lồng ngực.
Tim đột nhiên đập mạnh.
Doãn Văn Trụ không đi?
Nhưng ngay sau đó, cô biết cô sai lầm rồi.
Bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc,
Đó là tiếng của Tần Tiêu Nhiên.
Cô không hiểu tại sao anh lại xuất hiện ở nơi này?
"Tiêu Nhiên, làm sao anh lại ở chỗ này?"
Phương Thê muốn thoá