ệ, việc làm của anh ta chính
là điều tra những chuyện này, thu lệ phí khá cao, nhưng người tìm anh
vẫn rất nhiều.
Bởi vì anh luôn có thể ở trong thời gian nhanh nhất điều tra được chuyện người ta mong muốn.
Nhận điện thoại sau, Doãn Văn Trụ liền xoay người
nói với Phương Thê: "Tra được một chút chuyện về cha mẹ em, em ở chỗ này chờ anh, hay là cùng đi?"
"Đi cùng anh."
Phương Thê nhanh chóng ngẩng đầu lên nói.
Người sinh ra trên đời, luôn có cha mẹ người nhà,
cha mẹ cô lại không đề cập đến những chuyện này, nghĩ chắc là vì đoạn
tuyệt với người trong nhà.
Nếu như có thể biết những thứ này, có lẽ cũng tốt.
"Ừ."
Doãn Văn Trụ lần lượt sửa lại tóc cho Phương Thê, kéo cô rời đi khách sạn, đến nơi ước hẹn.
Người đến là chính là cấp dưới của Quý Thư ở thành phố C- Tiểu Vương.
Anh ta để túi tài liệu trước mặt họ rồi rời đi.
Doãn Văn Trụ và Phương Thê lấy tài liệu bên trong ra xem, từ từ nhìn lại.
Lần đầu tiên Phương Thê mới biết cha của Cô- Phương Niệm Hoa lại có gia thế hiển hách như vậy.
Mặc dù Phương Thê chưa từng nghe qua gia đình họ Phương, nhưng Doãn Văn Trụ lại biết đến.
Mấy năm anh không ở thành phố H, vẫn luôn ở thành phố A.
Giữa Phương gia và nhà Doãn Văn gần giống nhau.
Không trách được ấn tượng khi còn bé, dường như trên nhiều khía cạnh cha đều rất xuất sắc.
Mà mẹ của cô- Lương mộng cầm lại chỉ là trẻ mồ côi.
Cha vì cùng mẹ kết hôn, dứt khoát rời đi Phương gia, tới thành phố C, tự lực cánh sinh.
Xem ra, lúc ban đầu cha cô rất yêu mẹ cô.
Hơn nữa trong ấn tượng, bọn họ đã từng có một đoạn
thời gian rất đằm thắm, một nhà ba người bọn họ đã từng được rất nhiều
người hâm mộ.
Cha cô dù không có sự giúp đỡ của gia tộc, nhưng vẫn có năng lực bất phàm.
Cuối cùng người của Phương gia không có đuổi tận giết tuyệt, không có cản đường sinh tồn của ông.
Nhưng mười hai tuổi, hình như bắt đầu từ lúc cô mười hai tuổi, không khí trong nhà bắt đầu thay đổi.
Cha mẹ cô bắt đầu gây gổ, người cha luôn thương yêu cô bắt đầu không để ý cô nữa.
Về sau, cha cô bắt đầu về muộn.
Đến cuối cùng, thì đánh bạ
Lúc ban đầu trong nhà vẫn còn có chút tiền, cha cô đánh bài không lớn, chỉ là không hay về nhà thôi.
Mặc dù không có phần ấm áp kia, nhưng mẹ cô vẫn rất thương cô, tiền học phí của cô vẫn có.
Nhưng đến lúc mười chín tuổi, năm cô lên đại học.
Cha cô bắt đầu đánh bài càng lúc càng lớn, cuối cùng tiền trong nhà đều tiêu sạch, sau cùng bắt đầu thiếu nợ.
Sau mười chín tuổi, cô đều dựa toàn bộ bằng chính
mình, chính bản thân kiếm tiền học, đến nỗi còn giúp cha cô trả tiền nợ, khi đó, thời gian nhiều nhất, một ngày kiêm cả ba bốn công việc.
Ban ngày có tiết, thì buổi tối làm. Ban ngày không có lớp, thì làm cả ngày và đêm.
Nhiều lần, bởi vì quá mệt mỏi mà té xỉu.
Nhưng nói bao nhiêu lần cha cô cũng không sửa, tiền nợ cũng ngày càng nhiều.
Cho đến gần đây thiếu một trăm vạn, cũng bởi vì như vậy, Cô và Doãn Văn Trụ có quan hệ.
Cô không hiểu tại sao cha cô lại biến thành như vậy?
Là hối hận?
Hay là không thể kiên trì đến cuối cùng?
Nếu như vẫn sống ở ngôi nhà đã ra đời trước kia, một trăm vạn đối với ông không là gì cả.
Phương Thê đắm chìm trong chuyện của cha mẹ, Doãn Văn Trụ hơi nhíu mày.
C Phương gia, anh vẫn biết một chút.
Ông cụ nhà họ Phương không con, thu nhận và nuôi mấy người con dòng thứ, tính bồi dưỡng thành người thừa kế .
Tất cả mấy người đó đều là nhân vật, vẫn luôn đấu với nhau.
Lại không nghĩ đến Phương gia lại có một người như thế tồn tại.
Như vậy Phương Niệm Hoa chẳng phải là người thừa kế chính thống nhất?
Nếu như không nhắc đến tầng quan hệ này, có lẽ cái chết của Phương Niệm Hoa cũng không đơn giản như vậy.
Thủ đoạn của một ít người thật lợi hại.
Nhưng những thứ này đều là phỏng đoán của anh, anh cũng không nói với Phương Thê.
Sau khi đưa Phương Thê về khách sạn, Doãn Văn Trụ lại gọi điện cho Quý Thư, để cho anh ta tra một chút chuyện về Phương gia.
Mà vì anh đi một chuyến cục công an, nên biết một ít tình huống, cũng cung cấp một ít tin tức.
Chuyện cũng không có bao nhiêu tiến triển, bởi vì không có bất kỳ dấu vết bị giết nào.
Hai người tự sát vì hơi ga, hơn nữa trước đó còn uống rất nhiều rượu, cho nên không có bao nhiêu thống khổ.
Nếu thật sự là bị giết, thủ đoạn cũng thật sạch sẽ, hẳn là người trong nghề gây nên.
Nhưng không có chứng cớ, vậy thì chuyện gì cũng không làm được.
Mấy ngày sau, cuối cùng cục công an lấy tự sát kết
thúc vụ án, mặc dù Doãn Văn Trụ tra được một số chuyện về Phương gia,
cũng xác nhận một số chuyện
Những thứ này không phải chứng cứ, nên không thể lấy ra nói.
Hơn nữa chuyện như vậy đối với Phương Thê có lẽ tốt hơn.
Nếu như biết bị giết hại, cô sẽ ra sao?
Anh phát hiện mình không muốn cô thương tâm.
Chuyện tiếp theo, anh vẫn sẽ tra, nhưng bây giờ không phải lúc nói cho cô biết.
Bởi vì có Doãn Văn Trụ ở đây, việc tang không cần
Phương Thê làm, anh đem tất cả đều sắp xếp xong xuôi, hơn nữa còn làm
rất vẻ vang.
Mặc dù người đã chết, những thứ này đã không còn quan trọng.
Nhưng Phương Thê thật sự rất cảm ơn Doãn Văn Trụ .
Nếu
