ĩ một chút cũng cảm thấy kỳ quái, ban đầu mình thế nào lại chịu được.
Nói lời như vậy, không phải trả thù anh, là thật sự đã quyết định.
Cô cảm thấy Tần Tiêu Nhiên cũng có phần kiên nhẫn kia.
Có lẽ anh thật sự không thích hợp cô.
Giữa bọn họ cũng kém rất nhiều, người nhà của anh chắc chắn sẽ không chấp nhận cô.
Ban đầu cha yêu mẹ thế nào, lại không thể đi tới cuối cùng.
Cô và Tần Tiêu Nhiên
Lúc này, lý trí của cô cũng khiến chính mình cảm thấy khiếp sợ.
Cô rõ ràng biết, Tần Tiêu Nhiên sẽ không bởi vì cô mà buông tha tất cả, coi như anh thật sự có chút thích cô.
Cho nên về sau, cô sẽ tìm một người cùng thế giới với cô mà qua cả đời.
Bình bình đạm đạm làm sao lại không phải là một loại hạnh phúc?
"Thê Thê, anh ——"
Tần Tiêu Nhiên không nghĩ tới mình làm nhiều như vậy, lấy được lại là đáp án kia.
Người như họ, rất ưu tú, có lẽ chưa bao giờ trả giá qua, cho nên anh cho rằng mình bỏ ra đã nhiều.
Cho nên Phương Thê trả lời khiến Tần Tiêu Nhiên không thể tin.
"Được rồi, chúng ta đi thôi."
Phương Thê không muốn nói thêm gì nữa, xoay người đi về phía trước.
Tần Tiêu Nhiên chưa đi theo, đứng nguyên tại chỗ nhìn cô rời đi. Lúc trở về thành phố H, Phương Thê ngồi xe Tần Tiêu Nhiên trở về.
Anh đưa cô đến trước cửa nhà Doãn Văn Trụ. Cô nói cám ơn với anh, rồi mở cửa xuống xe.
Mới vừa đi mấy bước, sau lưng truyền đến tiếng của Tần Tiêu Nhiên, "Thê Thê, anh hi vọng em suy nghĩ lại."
Phương Thê muốn trả lời, thế nhưng anh lại trực tiếp lái xe đi rồi.
Nhìn xe anh rời đi, lúc này Phương Thê mới xoay người, mới phát hiện cửa nhà đã mở ra.
Doãn Văn Trụ dựa trước cửa, cười như không cười nhìn cô.
"Chịu trở về?"
Giọng lười biếng của anh không thay đổi, lại nhiều mấy phần giễu cợt.
"Vâng."
Phương Thê rất rõ
ràng, lúc này tâm tình Doãn Văn Trụ không tốt, cho
nên cô thức thời không nói thêm gì, nghiêng người, muốn từ bên cạnh anh
đi vào.
Mới vừa đi mấy bước, liền bị Doãn Văn Trụ bắt được tay.
"Thế nào? Cứ như vậy không muốn gặp tôi? Vậy cô trở về làm gì? Mới vừa rồi nên cùng Tần Tiêu Nhiên trở về nhà của anh ta."
(HN : anh nỳ ghen rùi)
Anh cho rằng cô thật sự muốn một người yên tĩnh nghĩ mới để anh quay về, còn tưởng rằng cô thay anh suy nghĩ.
Nhưng lúc anh phái người ở sau lưng bảo vệ cô là lúc biết hết mọi chuyện, anh mới phát hiện mình sai lầm rồi.
Buồn cười, sai lầm rồi.
Thì ra đuổi anh trở về là vì Tần Tiêu Nhiên muốn tới
Doãn Văn Trụ rất tức giận, cho nên anh cũng xem nhẹ, một chút chi tiết mà người kia báo tới.
"Em ——"
Phương Thê ngẩng đầu nhìn anh, thì ra anh mới vừa rồi đã nhìn thấy.
Nhưng vì sao lại tức giận như vậy?
Anh không phải cũng biết sao?
Ban đầu cô là vì Tần Tiêu Nhiên mới có thể có liên hệ cùng anh.
Trong lòng mơ hồ có loại hiện tượng giả tạo, nhưng rất nhanh cô liền đem loại ý tưởng không lý trí này quẳng mất ở sau đầu.
Đó là không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Cô muốn nói gì, nhưng cuối cùng vẫn còn không biết nên nói gì.
Doãn Văn Trụ thấy cô không nói, đưa tay nắm cằm cô : "Đuổi tôi trở về chính là vì cùng người tình cũ hẹn hò sao? Cứ như vậy
không chịu cô đơn? Cứ như vậy thích anh ta? Thế nào? So với tôi, kỹ xảo
của anh ta tốt hơn sao?"
Anh càng lấn càng gần, đến cuối cùng hai người đều
nhanh dán lại cùng nhau, "Nhưng nếu bây giờ cô là người phụ nữ của tôi,
thì cho tôi an phận. Không nên tùy tiện cứ để người đàn ông khác cởi
quần áo của cô, cũng không cần tùy tiện leo lên giường người đàn ông
khác."
"Em cùng anh ta không có gì."
Bị anh hiểu lầm như vậy, Phương Thê vẫn là suy nghĩ muốn giải thích.
Mấy ngày ở thành phố C, là lúc bọn họ gần gũi nhau nhất.
Cô thật sự rất cảm ơn anh, đã từng nghĩ tới ít về sau muốn cùng anh chung sống tốt hơn.
Cô cho rằng quan hệ của bọn họ trong đó sẽ cải thiện, không nghĩ rằng lại tồi tệ hơn.
"Không có gì? Cũng dám ở trên đường hôn, ai biết ở trong bóng tối còn làm cái gì?"
Doãn Văn Trụ lạnh giọng hừ nói.
Anh làm sao biết?
Phương Thê đối mặt tầm mắt của anh, "Anh theo dõi em?"
Nếu không anh làm sao lại biết.
Doãn Văn Trụ tức giận, rất tức giận.
Anh là đang bảo vệ cô, lại bị nói thành theo dõi.
Tay nắm cằm cô hơi dùng sức, anh không che đậy
miệng mà nói: "Đúng, tôi chính là phái người theo dõi cô, ai biết cô sẽ
làm chuyện gì tổn hại đến danh tiếng của nhà Doãn Văn. Tôi lại không
muốn mình bị người khác cắm sừng cũng không biết."
"Tại sao anh lại làm như vậy?" Phương Thê cũng tức giận.
Cô cho rằng ít nhất anh sẽ tin tưởng cô, lại không nghĩ rằng anh nghĩ như thế.
Ở thành phố, chính sự dịu dàng của anh, đã thiếu chút nữa khiến cô luân hãm.
Vì sao quay người lại đã thay đổi như vậy?
Còn nói từ đầu đến cuối, đều chẳng qua là cô một bên tình nguyện mà thôi.
"Tôi vì sao không thể làm như vậy? Tôi chính là
người trả tiền cho cô. Nế tiền, nên làm tốt, đạo đức nghề nghiệp cô cũng nên có đi."
Người gây sự Doãn Văn Trụ, ngay sau đó ngày thường giọng nói lười biếng đã thêm vài phần lạnh lùng.
"Cô không phải vẫn giả bộ rất bình tĩnh sao? Vì sao hôm nay lại tức giận? Bởi vì tôi quấy rầy đến cô thân mật với Tần T
