Old school Easter eggs.
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326931

Bình chọn: 10.00/10/693 lượt.

hê không muốn ở lại lâu hơn, xoay người rời đi.

Nơi này rất vắng vẻ, nhưng Phương Thê cũng không muốn cầu người nhà này đưa cô.

Coi như đi, cô cũng sẽ đi trở về.

Nhưng chưa ra biệt thự mấy bước, mấy người đeo mặt nạ đã vây quanh cô.

Phương Thê vừa nhìn không đúng, xoay người liền chạy ngược về.

Cô biết năng lực bản thân, đối phó một người còn có thể, nhưng với những người này thì không thể cho dù cố hết sức, hơn nữa cô lại không biết những người này bản lĩnh ra sao.

Lại nói, đây là nơi nào, tại sao lại có những dạng người này xuất hiện?

Những người này rõ ràng chính là nhằm về phía cô .

Điều này làm cho cô cảm thấy lần mời này vốn chính là một âm mưu.

Đã như vậy, Cô về tìm hai

Lúc cần thiết, trước tiên đối phó anh giữ cửa, cô vẫn có thể làm được.

Khi Phương Thê trở lại biệt thự, Doãn Văn Thận và Âu Nhã Nhi đang tính rời đi.

Thấy Phương Thê, Doãn Văn Thận nhíu nhíu mày nói: "Tại sao lại trở lại?"

Ở căn biệt thự này vì ông vốn có kế hoạch của ông,

nếu như Phương Thê không đồng ý, vậy không thể khác hơn là chọn lựa

phương pháp cần thiết.

Nhưng cô ta lại đáp ứng.

"Những người đó có phải nên xử lý không?"

Phương Thê chỉ mấy người phía sau cách cô không xa.

Doãn Văn Thận nhìn những người đó, không vui nói: "Cô cho rằng tôi tìm đến sao?"

Mặc dù anh từng ý nghĩ tạm thời nhốt cô, nhưng những người kia ông căn bản không biết.

Nhưng bên cạnh biệt thự nhà Doãn Văn, làm sao lại xuất hiện thứ người như thế?

Âu Nhã Nhi ở một bên vô cùng nôn nóng, làm sao cô lại quên vụ này rồi?

Cô vốn cho rằng Phương Thê sẽ không đáp ứng rời

Doãn Văn Trụ , cho nên liền tìm những người này, nghĩ thừa dịp lúc cô ta rời đi sẽ bắt cóc cô ta.

Nhưng không nghĩ tới Phương Thê sẽ đáp ứng, dự đoán này cùng kế hoạch vạch ra ban đầu đã vượt ngoài tầm kiểm soát của cô.

Nhưng ở trước mặt Doãn Văn Thận, tất nhiên cô sẽ không đi thừa nhận.

Cô ngược lại oán giận Phương Thê, chỗ nào không chạy, lại chạy trở về.

Cô nháy mắt với những người đó, nhưng những người đó lại không nhìn thấy.

Phương Thê căn bản không biết gì, chuyến này, hai người đều lòng mang kế hoạch nham hiểm.

"Không phải là mấy người?"

Phương Thê có chút hoài nghi nhìn bọn họ.

Mà lúc này, năm người kia cũng đi tới trước người họ.

Hộ vệ Doãn Văn Thận nhanh chóng che chở trước người Doãn Văn Thận và Âu Nhã Nhi.

"Mấy người là người nào?"

Doãn Văn Thận nhìn những người đó nói.

Mấy người kia không trả lời, ba người đứng yên, nhìn chằm chằm bọn họ, hai người khác lui sang một bên.

"Đại ca, làm sao bây giờ?"

Doãn Văn Thận rất có tiếng ở thành phố H, dĩ nhiên bọn họ đã gặp qua.

"Có thể làm sao? Nếu như chỉ có chuyện của con bé

nhà họ Âu kia, lúc này rút khỏi còn kịp, nhưng người nọ phân phó, chúng

ta có thể làm trái sao? Nếu phải làm, thì phải làm lớn. nhà Doãn Văn và

nhà họ Âu lại rất nhiều tiền, chúng ta dọa một khoản sau đó liền lập tức rời khỏi nơi này."

Hai người quyết định, nhanh chóng ra hiệu bằng mắt với ba người kia.

Bốn người từ bên hông móc ra một cây dao.

Còn người thủ lĩnh chính là móc ra một khẩu súng.

Đây chính là súng, anh ta căn bản chưa dùng qua.

Nhưng người nọ đã ra lệnh, nhân tiện là quà tặng anh.

"Ngoan ngoãn đi theo chúng ta, dao súng không có mắt ."

Âu Nhã Nhi vốn chỉ gọi vài tên côn đồ, nhưng khi nhìn thấy tình hình này, trong lòng không khỏi bối rối.

Chẳng lẽ mấy người này không phải mấy người kia.

Trong lòng bắt đầu run sợ, "Mấy người có biết chúng tôi là người nào không?"

Người cầm đầu cười nói, "Chính là biết mấy người là ai, cho nên mới tìm tới mấy người."

Bây giờ nhìn lại, bọn họ cảm thấy Phương Thê ngược lại thành thứ yếu, nhưng tới nơi này rồi thì giải quyết cô ta luôn.

Mấy hộ vệ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, dù sao đó cũng là súng.

Doãn Văn Thận dù sao cũng là người có máu mặt, đứng ở đó, cũng không nhìn ra sợ hãi gì.

Mà Âu Nhã Nhi đã sớm núp ở phía sau ông, chỉ sợ những người đó làm bị thương.

Phương Thê cũng có chút sợ, nhưng không biểu hiện ra.

Bởi vì cho dù sợ, cô cũng không thể nào giống như Âu Nhã Nhi núp sau lưng Doãn Văn Thận.

Đây cũng không phải cô biết thế giới kia.

Mặc dù ngầm biết là có sự tồn tại của hắc đạo, lại không nghĩ rằng sẽ gặp phải, còn bị chỉ súng.

"Mấy người muốn thế nào?"

Doãn Văn Thận mở miệng hỏi.

"Chính là muốn ông đưa chút tiền tiêu sài."

Người cầm đầu trả lời.

Doãn Văn Thận là ai, nhà Doãn Văn có thể ở thành

phố H đứng vững vàng không ngã, dĩ nhiên là vì ông ở hai nhà hắc bạch

đều có cửa.

Ông không nghĩ tới ở thành phố H này còn có người dám đánh uy hiếp ông.

Xem ra mấy người này không có địa vị gì.

Đã là người có chút địa vị sẽ không làm như vậy.

Một bên ông nói chuyện với bọn họ để kéo dài thời gian, một bên nháy mắt cho hộ vệ.

Những người hộ vệ kia đều là cẩn thận chọn lựa qua, nếu như không đối phó mấy người như vậy, vậy thì ông chỉ có thể thanh

toán sạch.

Thừa dịp lúc người cầm đầu nói chuyện với Doãn Văn Thận.

Một hộ vệ dùng tốc độ nhanh nhất xông về phía người cầm đầu.

Bắt được tay đoạt lấy súng trong tay anh ta.

Chỉ cần không có súng, bọn họ cũ