XtGem Forum catalog
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327025

Bình chọn: 8.5.00/10/702 lượt.

lại bắt đầu đi ra ngoài tìm công việc.

Không tìm được công việc thích hợp, lại nhìn thấy không nên nhìn thấy một màn.

Tần Tiêu Nhiên ôm hôn một phụ nữ bên cạnh xe.

Thật ra thì tình cảnh như thế, cô cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy.

Nhưng vào giờ phút này, lại khiến cô cảm thấy châm chọc.

Mấy ngày trước, anh còn nói với cô như vậy, mấy ngày sau, thế nhưng anh lại ở chỗ này cùng một cô gái khác thân mật như thế.

Thực sự, anh đối với cô không phải là thật lòng.

Như vậy cũng tốt, Phương Thê cảm giác mình cũng không đau lòng nhiều.

Có lẽ là bởi vì đã sớm đoán được kết quả này.

Thời gian 5 năm, có lẽ cô so Tần Tiêu Nhiên hiểu rõ anh hơn.

Anh có lẽ đối với cô có chút cảm giác, nhưng tuyệt đối không quá sâu, hơn nữa anh cũng không am hiểu chờ đợi.

Cô đợi anh năm năm.

Thế mà anh ngay cả đợi cô năm ngày cũng không thể đợi.

Đây chính là chênh lệch.

Tần Tiêu Nhiên cũng nhìn thấy cô, nhưng lại không tới đây, chẳng qua là thoáng buông cô gái kia ra một chút.

Cô gái kia biết Phương Thê, là con gái của lão tổng một công ty có qua lại với Tần thị.

Hơn nữa ban đầu cha Tần Tiêu Nhiên cũng có tính đám hỏi với bọn họ.

Cho nên đây chính là chân tướng, Tần Tiêu Nhiên tuyệt sẽ không bỏ lại cô gái kia tìm đến cô.

Phương Thê cười cười với anh, sau đó xoay người rời đi.

Cô cảm thấy chính mình thật sự càng ngày càng mờ nhạt đã được định rồi, lại có thể mỉm cười với anh.

Mới vừa trở về nhà, Tần Tiêu Nhiên đã gọi tới.

"Thê Thê, không phải em nghĩ như vậy, anh không thích cô ta."

Phương Thê vô cùng tỉnh táo hỏi, chưa bao giờ có tỉnh táo

"Anh nói anh yêu thích tôi, vậy anh sẽ lấy tôi sao?"

Tần Tiêu Nhiên trầm mặc một lúc, mới mở miệng nói: "Phương Thê, trừ cưới em, anh cái gì cũng có thể đáp ứng em."

Phương Thê khẽ cười , "Nhưng trừ muốn một cái danh chính ngôn thuận, còn lại tôi cái gì cũng không muốn."

Lúc ban đầu anh nói những câu đàng hoàng đó, thì ra chưa bao giờ cân nhắc qua cưới cô.

Anh làm muốn cô trở thành người tình không thể lộ ra ngoài ánh sáng sao?

Chờ anh sau khi kết hôn coi anh như tình nhân?

"Thê Thê, em nên hiểu anh."

"Tần Tiêu Nhiên, tôi không thương anh."

Phương Thê từng chữ từng câu mà nói.

Không muốn tiếp tục dây dưa với Tần Tiêu Nhiên nữa, có lẽ đã đợi năm năm, lòng của cô đã sớm chết rồi.

"Em yêu Doãn Văn Trụ rồi sao?"

Tần Tiêu Nhiên mang theo vài phần tức giận hỏi.

Nhưng tại sao anh lại chất vấn cô?

Phương Thê cũng không muốn giải thích với anh.

"Vâng"

Nếu như đáp án này có thể làm cho anh trả lại an tĩnh như ban đầu, Cô có thể nói đ

Cô hiểu, Tần Tiêu Nhiên rất kiêu ngạo, cho nên tuyệt sẽ không dây dưa với một cô gái không thích mình nữa.

Thực sự, Tần Tiêu Nhiên liền cúp máy.

Nhưng trước khi cúp máy, anh còn bỏ xuống một câu nói.

Anh nói, không nghĩ tới cô cũng như những người đàn bà kia.

Loại đàn bà nào?

Đàn bà chỉ thích tiền và địa vị ư?

Nhưng không sao, anh muốn nghĩ thế nào cũng không quan hệ.

Cứ như vậy đi, nếu quyết định cắt đứt, thì phải rõ ràng.

Ở phương diện nào đấy, Phương Thê rất quật cường.

Chiều nay, Doãn Văn Trụ vẫn chưa trở về.

Cô biết, những người như anh thì làm sao có thể ở căn phòng nhỏ như vậy?

Đúng vậy, nơi này chẳng qua là phòng, không phải nhà.

Ngày thứ hai, vừa lúc Phương Thê ra cửa liền gặp Ông Vương, nói là Doãn Văn Thận tới đón cô.

Cô không có cự tuyệt, ngồi lên xe.

Xe tới trước một căn biệt thự của gia đình Doãn Văn, bên trong trừ Doãn Văn Thận, còn có Âu Nhã Nhi.

Phương Thê đã sớm biết chuyến đi này sẽ có mục đích, nhưng cô vẫn phải tới, cũng không muốn lùi bước.

Ngày hôm qua suy nghĩ cả quyết định không cùng Doãn Văn Trụ dây dưa nữa.

Nếu anh và cô đã đến bước này, như vậy thì cũng không cần làm bộ nữa.

Nếu như Doãn Văn Thận có thể lấy được hợp đồng ly hôn và hiệp nghị, muốn cô rời đi cũng có thể.

Thật ra thì cô không muốn sống ở chỗ này.

Cái thành phố này không còn gì để lưu luyến, cần gì ở lại nữa.

Cho nên không chờ Doãn Văn Thận và Âu Nhã Nhi mở

miệng, Cô tự ý mở miệng nói trước: "Tôi có thể rời đi, nhưng tôi không

có quyền làm chủ. Giấy kết hôn gì, đều ở trên tay Doãn Văn Trụ."

"Cô thật sự đồng ý?"

Âu Nhã Nhi vốn chuẩn bị xong một đống lời nói làm

nhục Phương Thê, nhưng bởi vì một câu nói của Phương Thê mà toàn bộ đều

cắm ở cổ họng, cô có chút không thể tin.

"Ừ, chỉ muốn mấy người có thể lấy được đơn thỏa thuận li hôn."

Phương Thê gật đầu một cái, thản nhiên nói.

"Đây là do cô nói, không thể đổi ý, tôi sẽ không đối đãi kém với cô."

Doãn Văn Thận nhìn Phương Thê một cái, lãnh đạm nói.

Đúng là ưa thích tiền.

Phương Thê không giải thích gì, bởi vì coi như cô nói không muốn, người ta cũng sẽ không vì vậy mà thay đổi cái nhìn với cô.

Cô quyết định không hề đối xử kém với bản thân mình nữa.

Cho nên những thứ tiền kia, cô sẽ nhận lấy.

"Đúng vậy, đây chính là do cô nói, không cần quay người lại, lại đi quấn lấy anh Trụ."

Âu Nhã Nhi có chút khinh thường nói.

Đối với Âu Nhã Nhi, Phương Thê không muốn để ý tới.

Cho nên cô chẳng qua là thản nhiên nhìn cô ta một cái.

Nói xong những lời mình nên nói, Phương T