ng không thể gây sợ hãi gì nữa.
Lại không nghĩ tới trong súng không có đạn, xem ra bọn họ chẳng qua là lấy ra hù dọa
Những người đó không có súng, hai hộ vệ tự nhiên sẽ không e ngại bọn họ nữa, hai người lên trước, liền cùng bọn họ đánh nhau.
Nói thật thì Phương Thê chạy về là đúng.
Bằng không chỉ mình cô là không thể đấu lại bọn họ, hơn nữa trên tay bọn họ còn có dao.
Võ thuật của hộ vệ rất tốt, lập tức đánh năm người nằm xuống đất.
"Đưa vào cục."
Doãn Văn Thận liếc nhìn mấy người trên đất, lãnh đạm nói.
Hộ vệ lên tiếng trả lời, bắt đầu đi trói mấy người té trên đất.
Gặp người bị chế ngự, Âu Nhã Nhi không sợ nữa, từ
sau lưng Doãn Văn Thận đi ra, hùa theo nói: "Đúng, đưa vào, lại dám tới
uy hiếp chúng tôi."
Câu nói kia của Doãn Văn Thận kích thích bọn họ, bị đưa vào đó, nhất định phải ngồi mấy năm, còn không bằng đánh một trận.
Một kẻ cách Doãn Văn Thận gần nhất nhân lúc mọi người không chú ý liền cầm dao lên hướng về phía Doãn Văn Thận.
Ở giây phút chỉ mành treo chuông, hộ vệ căn bản không kịp trở tay.
Âu Nhã Nhi theo bản năng đẩy người Doãn Văn Thận
ra, ngược lại, khi nào Phương Thê đã kéo ông lại, một cước đá bay người
cầm dao kia.
Nếu như chỉ có một người, cô có thể đối phó.
Dù không thích Doãn Văn Thận, nhưng cô không thể thấy chết mà không c
Vốn hai hộ vệ của ông giúp cô một lần, Cô chỉ không muốn thiếu ân tình người khác mà thôi.
Mà cũng trong nháy mắt một giây này, Phương Thê chỉ cảm thấy ngực truyền đến một cơn đau đớn.
Cúi đầu nhìn lại, máu lập tức thấm ra, nhuộm đỏ quần áo của cô.
Thật là đau, đây chính là cảm giác bị đạn bắn trúng sao?
Đây là ý nghĩ trước khi Phương Thê hôn mê.
Hắc đạo cũng có hắc đạo phép tắc, ở địa bàn người
ta ra tay là không có đạo lý, cho nên người nọ âm thầm tìm những người ở địa bàn này.
Dù sao chỉ là một cô gái không quyền không thế, tìm vài tên côn đồ có thể giải quyết rồi.
Hơn nữa sẽ không thể tra được ông, càng không tra được người khác.
Nhưng không nghĩ tới mấy người này làm việc tệ vậy, ông chỉ có thể tự mình ra tay giải quyết.
Lúc này vừa vặn có thể đem tầm mắt chuyển lên người nhà Doãn Văn, như vậy sẽ không ai tra đến bối cảnh của cô gái đó.
Người này vốn chính là hướng về phía Phương Thê,
nhưng bởi vì vừa rồi quá hỗn loạn, khiến Doãn Văn Thận cho rằng những
người kia nhằm về ông.
Mà Phương Thê cũng trở thành người cứu ông một mạng.
Ở giây phút Phương Thê trúng đạn, có một hộ vệ liền đuổi theo, nhưng tốc độ người nọ rất nhanh, không thể nào đuổi kịp.
Doãn Văn Thận đem vài tên côn đồ cho hai hộ vệ xử lý, chính mình thì gọi 1
Nhìn cô gái té xuống đất kia, trong lòng ông có chút phức tạp. "Cô ấy thế nào rồi?"
Lúc Doãn Văn Trụ nhận được điện thoại chạy tới bệnh viện, Phương Thê vẫn còn trong phòng phẫu thuật, Doãn Văn Thận đang
canh giữ ở bên ngoài.
"Còn chưa biết."
Lòng Doãn Văn Thận có chút phức tạp.
Lúc nguy ngập nhất, người con dâu ông chọn lại đẩy ông ra, trong khi đó cô gái ông không thích lại cứu ông một mạng.
Thật ra thì Doãn Văn Thận cũng không hỏng, chẳng qua là có chút tư tưởng dòng dõi thôi.
Còn có chính là trên người Phương Thê có quá nhiều
bóng dáng của Hạ Sơ, cho nên ấn tượng đầu tiên của cô đối với ông đã
không tốt.
"Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
Anh nhíu mày hỏi.
Doãn Văn Trụ không nghĩ tới chỉ mấy ngày liền xảy ra chuyện như vậy, hơn nữa làm sao cô ấy lại cùng một chỗ với cha mình.
Doãn Văn Thận nói tổng thể chuyện đã xảy ra, cũng bao gồm mục đích ông tìm Phương Thê.
Doãn Văn Trụ nghe vậy không n
Anh cũng có chút không rõ, rốt cuộc người nọ là nhằm phía nhà Doãn Văn, hay là nhắm vào Phương Thê.
Ngày đó sau khi rời đi, về chuyện của Phương Thê, anh cũng gác lại rồi.
Bây giờ nghĩ lại, lòng hơi ảo não.
Anh tự nói với mình, dù ra sao, Phương Thê bây giờ
trên danh nghĩa là vợ anh, dù hai người có thế nào, anh vẫn có trách
nhiệm bảo vệ cô.
Anh không thích người khác động đến đồ và người của Doãn Văn Trụ anh.
"Chuyện này con sẽ tra rõ ."
Doãn Văn Trụ xoay người nhìn Doãn Văn Thận, dừng
một chút lại nói: "Còn có, về sau chuyện của con cha đừng quản. Cho dù
con cùng Phương Thê ly hôn, cũng sẽ không cưới Âu Nhã Nhi. Nếu như lại
có lần tiếp theo, con lập tức rời thành phố H này."
Doãn Văn Thận gật đầu một cái, ông cũng không muốn quản.
Thật ra thì tính tình của con mình là ông rõ nhất, nhưng ông làm vậy chỉ vì muốn nó tốt.
Rất nhiều chuyện, nó căn bản không hiểu.
Nếu như Phương Thê thật thật sự không phải là dạng đàn bà kia, thì ông cũng không thể không chấp nhận.
Doãn Văn Trụ đi qua một bên, tựa vào vách tường, lòng phiền não.
Người phụ nữ này —— thật sự không thể làm người khác bớt lo.
Những ngày này, anh đã nghĩ rất nhiều.
Lúc ban đầu là vì cô giống như Hạ Sơ, cho nên cùng cô lên giường, sau đó lại đi tới tình trạng như
Không thể nói yêu, nhưng mình hình như là thích cô.
Nhưng bây giờ chính anh cũng không thể phân rõ rốt cuộc bởi vì cô giống Hạ Sơ mà thích cô, hay chỉ đơn giản là thích.
Nhưng có thể xác định chính là, anh không muốn thấy người khác làm tổn thương cô.
Anh tinh t
