Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327014

Bình chọn: 7.5.00/10/701 lượt.

ường nhớ rõ, khi mình biết tin tức này, trong lòng lại cảm thấy sợ hãi.

Có lẽ, bọn họ tiếp tục như vậy cũng không tồi.

Thời gian từ từ trôi qua, Doãn Văn Trụ càng phiền não hơn.

Vợ à, em không được phép chết đi.

Còn có rất nhiều nợ, anh còn chưa tính với em đấy.

Anh âm thầm lặng lẽ nói.

Muốn rời khỏi anh?

Không thể nào.

Anh chưa nói rời đi, cô tuyệt đối không thể rời đi, cho dù chết cũng thế.

Doãn Văn Trụ thậm chí ngay cả bản thân mình cũng không phát hiện, mình đối Phương Thê cái loại... Siêu cường tham muốn giữ lấy.

Lại qua một đoạn thời gian rất dài, đèn phòng phẫu thuật rốt cuộc tắt.

Bệnh viện này vốn là gia đình Doãn Văn đầu tư, cho nên chuyện bảo vệ Phương Thê rất chu đáo.

Doãn Văn Trụ và Doãn Văn Thận đều nghênh đón.

"Xém một tý là trúng tim rồi, nhưng vô cùng may là không có, cho nên đã không sao, chỉ cần tỉnh lại sẽ không có trở ngại gì."

Bác sĩ mỗ chính trả lời.

"Vậy nếu như không thể tỉnh lại thì sao?"

Doãn Văn Trụ nhíu mày hỏi.

"Nơi bị thương lại không phải đầu, cho nên đến lúc, cô ấy dĩ nhiên sẽ tỉnh lại."

Bác sĩ hiển nhiên không dám cười nhạo Doãn Văn Trụ, có lòng tốt giải thích.

Doãn Văn Thận ngược lại cười nói: "Tiểu trụ, con là quan tâm sẽ bị loạn."

"Con dĩ nhiên biết, liền không thể thuận miệng hỏi một chút sao?"

Doãn Văn Trụ hừ nhẹ, tuyệt đối không thừa nhận mới vừa rồi mình thật sự rất nghiêm túc lo lắng cái vấn đề này.

Chẳng qua anh lại không phải học y, làm sao biết những thứ này?

=======

Lúc Phương Thê tỉnh lại đã là sáng ngày thứ ba, bởi vì mất quá nhiều máu, nên vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.

Cô vừa mở mắt đã nhìn thấy Doãn Văn Trụ tựa vào bên giường cô ngủ thiếp đi.

Tóc dài rủ xuống bên mặt anh, nơi cằm có màu xanh râu ria.

Không đúng, những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là tại sao anh ở nơi này?

Mắt liền ngó xung quanh, Phương Thê xác định mình đang ở bệnh viện.

Nghĩ tới xảy ra trước khi hôn mê, Phương Thê vẫn

cảm thấy có chút mê mang, nhưng dường như chính mình đã không có việc

gì, chỉ có vết thương còn mơ hồ đau.

Nhắc nhở cô tất cả đều không phải là mộng.

Cô lần nữa đưa ánh mắt trên người Doãn Văn Trụ.

Không phải không thừa nhận, người đàn ông này thật rất đẹp mắt.

Tay Phương Thê vô ý thức với tới anh, nhưng vì đột nhiên cửa bị mở ra mà thu về.

Cửa mở ra, một người phụ nữ trung niên mang theo đồ vào.

Vừa thấy Phương Thê tỉnh, nhỏ giọng nói: "Thiếu phu nhân, rốt cuộc cô tỉnh rồi."

Người phụ nữ này rất nhiệt tình, thật ra khiến Phương Thê có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ).

Đây cũng là người bên kia.

Thấy Phương Thê có chút nghi ngờ, bà vội vã nói:

"Gọi tôi thím Vương là được rồi, tôi là vợ Ông Vương, thiếu phu nhân

chắc đã gặp qua Ông Vương rồi."

"Ừ."

Phương Thê gật đầu một cái, lại nói: "Gọi tôi Phương Thê là được."

Thiếu phu nhân xưng hô như thế, nghe thế nào cũng không có

Chẳng qua hai vợ chồng này đều là người nhiệt tình, cũng không có đối với cô bất kỳ kinh thường nào.

Thím Vương cũng là người sảng khoái, gật đầu nói: "Vậy ở nơi riêng tôi gọi cô là Phương Thê được không?"

Phương Thê cũng biết nhà người có tiền đều có phép tắt, cho nên không nói thêm gì nữa.

Thím Vương vừa bưng tới chậu rửa mặt cho Phương

Thê, vừa nhỏ giọng nói: "Phương Thê, khi cô chưa tỉnh lại, thiếnhà họ Âu rất lo lắng. Bác sĩ nói rất nhanh cô sẽ tỉnh, thiếnhà họ Âu một mực ở

bên cạnh chờ cô tỉnh. Nhưng một ngày rồi cô cũng chưa tỉnh, thiếnhà họ

Âu chạy đi chất vấn bác sĩ, không phải ông nói là không bị thương đến

đầu sẽ không hôn mê bất tỉnh sao? Khiến bác sĩ người ta dở khóc dở cười. Sau đó bác sĩ thật vất vả giải thích rõ , thiếnhà họ Âu mới giận đùng

đùng trở lại. Thiếnhà họ Âu nhất định rất thích cô, một mực chăm sóc cô, đều không trở về nhà."

Nghe vậy, Phương Thê hơi giật mình.

Cô không nghĩ tới Doãn Văn Trụ thế nhưng đều ở cùng cô.

Thích không?

Có khả năng sao?

Phương Thê cảm thấy thật phức tạp.

"Còn có a, bác sĩ muốn kiểm tra vết thương cho cô, thiếnhà họ Âu đều không cho, lại tự mình đi kiểm tra cho cô."

Thím Vương còn đang nói, cô cũng không tâm tư lo lắng cái vấn đề này.

Nghe Thím Vương nói chuyện Doãn Văn Trụ, cô nhịn không được

Thì ra anh cũng có lúc ngây thơ như vậy.

Mà lúc này đây, Doãn Văn Trụ mới tỉnh lại, nghe

Thím Vương nói đến chuyện của mình, nhìn người phụ nữ kia còn cười vui

vẻ đến vậy, sắc mặt giả vờ trầm xuống hừ nói: "Cười đã chưa? Vợ."

"Không có, em chỉ là cảm thấy anh thật đáng yêu."

Phương Thê còn chưa kịp phản ứng, chẳng qua là thuận miệng đáp.

Đợi đến Doãn Văn Trụ lấn đến gần cô hơn, cô mới hồi hồn lại, phát hiện anh đã tỉnh lại.

Vì vậy nói có chút xấu hổ: "Anh đã tỉnh à?"

"Em cũng cười ra tiếng rồi, anh có thể không tỉnh sao?"

Người đàn bà này, lại còn dám cười anh?

Cũng không thể nghĩ anh đây là vì người nào?

"Em chỉ cảm thấy ——"

Phương Thê cẩn thận từng li từng tí nhìn anh một cái.

Tức giận sao?

Sẽ không hẹp hòi như vậy đi.

Chẳng qua cô thật đúng là không hiểu anh, có đôi

khi chẳng biết tại sao lại tức giận, có đôi khi đột nhiên lại chạy về

đối với cô rất tốt.

"Nhìn gì v