pacman, rainbows, and roller s
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327070

Bình chọn: 8.00/10/707 lượt.

ều thấy đẹp.

Không trách được có thể trêu hoa ghẹo nguyệt như thế.

Mấy ngày nay ở bệnh viện, cũng không biết có bao nhiêu nữ y tá tới bên này lén nhìn.

Sau anh tức giận, người ta mới không dám tới nữa.

"Thê Thê, em nhìn anh như vậy, anh sẽ không thể tập trung làm việc."

Doãn Văn Trụ nghiêng đầu, trêu ghẹo nói.

Phương Thê lúc này mới biết tầm mắt của mình vẫn

chưa rời đi, nên hơi xấu hổ, gương mặt cũng nóng lên, đầu vội vàng quay

đi chỗ khác.

Nhưng bộ dạng này của cô thật sự hấp dẫn đến Doãn Văn Trụ.

Anh ở trên ghế đứng dậy, một bước đã đến bên giường.

Đầu hơi cúi, môi liền đặt trên môi cô.

Anh phát hiện mình thích cảm giác hôn cô.

"Khụ kh——"

Cửa truyền đến tiếng ho khan.

Lúc này Doãn Văn Trụ mới rời Phương Thê, quay đầu nhìn lại, hôm nay tới trừ Thím Vương còn có cha anh.

Như vậy cũng làm anh hơi bất ngờ.

"Thiếnhà họ Âu, không nên quá nóng lòng rồi."

Thím Vương lại trêu ghẹo nói.

Doãn Văn Trụ cười cười với Thím Vương, lại quay đầu hỏi: "Cha, sao cha lại tới đây?"

Doãn Văn Thận liếc nhìn Phương Thê trên giường, ho nhẹ một tiếng, "Thế nào? Cha mày không thể tới sao?"

"Lão gia là tới xem thiếu phu nhân."

Thím Vương vừa lấy đồ gì đó ra, vừa nói.

Doãn Văn Thận lườm bà một cái, miệng mồm của Thím Vương này quá nhanh rồi.

Nghe Thím Vương nói như vậy, Phương Thê đang ở một

bên xấu hổ bởi vì mới vừa rồi bị bắt gặp hôn môi với Doãn Văn Trụ cũng

ngẩng đầu lên nhìn ông.

Cái người này luôn luôn xem thường mình sẽ đến thăm cô?

Doãn Văn Thận bị ba người nhìn đến có chút xấu hổ, mặt trầm xuống nói: "Rất kỳ lạ sao?"

"Cám ơn."

Phương Thê trước hết hồi hồn lại

"Có gì tốt để tạ."

Doãn Văn Thận vẫn còn hơi khó chịu.

Chính mình cũng suy nghĩ rất lâu mới quyết định .

Cho dù ra sao, anh vẫn nên tới một chuyến.

"Tiểu trụ, bao lâu nữa con dọn về nhà ở?"

Ông chỉ có một đứa con trai, một người ở trong một ngôi nhà lớn thật rất cô tịch.

"Con muốn chăm sóc Thê Thê."

Doãn Văn Trụ không chút suy nghĩ liền nói.

Bắt đầu từ chuyện của Hạ Sơ, mình giống như thật sự cùng cha lạnh nhạt không ít rồi.

"Cha là chỉ sau khi Phương Thê xuất viện, dĩ nhiên con bé cũng cùng trở về luôn."

Ông không muốn cùng Doãn Văn Trụ cãi nhau gây mâu

thuẫn nữa, chỉ muốn người một nhà vui vui vẻ vẻ, hơn nữa con bé này cũng không phải như ông nghĩ hư như vậy.

Nếu như con trai mình thật sự thích con bé, như vậy cũng theo nó vậy.

Trải qua những chuyện trước kia, ông cũng đã suy nghĩ thông suốt.

Phương Thê không nghĩ tới Doãn Văn Thận sẽ nói chuyện này, có hơi kinh ngạc.

Doãn Văn Trụ cũng không nghĩ tới, liếc nhìn Phương Thê nằm trên giường, lại nhìn Doãn Văn Thận, "Chờ Thê Thê khỏe rồi hãy nói."

Đ với cha anh, anh vẫn còn chút ngăn cách.

Ông đã hủy mối tình đầu của anh.

Hơn nữa chuyện giữa anh và Phương Thê——

"Vậy cũng tốt."

Doãn Văn Thận không nói gì nữa.

Không khí có vài phần xấu hổ.

"Được rồi, tới dùng cơm thôi."

Thím Vương bày xong đồ ăn, đúng lúc mở miệng.

Vì vậy Doãn Văn Trụ như thường ngày bưng phần của Phương Thê, ngồi ở bên cạnh cô, múc một muỗng liền đưa lên miệng cô.

Tuy rằng lúc ban đầu bởi vì miệng vết thương đau, liền cho phép anh giúp.

Nhưng bây giờ cũng đã hơn mười ngày rồi, vết thương đã tốt nhiều, hơn nữa còn có cha anh trước mặt, làm sao cô có thể thản

nhiên như vậy.

"Để em tự ăn."

Phương Thê đưa tay, muốn từ trên tay Doãn Văn Trụ nhận lấy chén của cô.

"Em bị thương."

Doãn Văn Trụ không chịu.

"Em lại không phải bị thương ở tay."

Phương Thê hơi ảo não, làm sao anh lại có thể bá đạo như vậy.

Trước kia lúc không có người cô sẽ theo anh, nhưng bây giờ cứ như vậy sẽ rất kỳ quá

"Há mồm."

Doãn Văn Trụ bá đạo nói.

Doãn Văn Thận ở một bên không nghĩ tới Doãn Văn Trụ còn có một mặt như vậy.

Xem ra cô gái này cũng ảnh hưởng rất nhiều tới anh.

Ông lại thấy Phương Thê vừa thẹn vừa giận, cười cười nói: "Cứ theo Tiểu Trụ đi."

Doãn Văn Thận đã nói như vậy, Phương Thê lại không thể từ chối nữa, chỉ là hơi ảo não.

Anh cũng phải xem tình huống một chút chứ?

Khiến cô cho rằng bây giờ mình là bệnh nhân bị thương ở tay.

Hơn nữa mỗi lần anh cũng nhét rất nhiều vào, ăn cũng quá phí sức.

"Em no rồi."

Ăn một lúc, Phương Thê đã cảm thấy no rồi.

Chẳng qua là cô mới ăn một nửa chén cơm.

Doãn Văn Trụ lại không thuận theo, tiếp tục múc một muỗng đưa đến bên miệng của cô, "Ăn nhiều một chút, em quá gầy."

"Em ăn không vô."

Thật sự cô ăn không vô, trước kia cũng ăn thế này, huống chi bây giờ bị thương, khẩu vị lại kém không ít.

"Ăn”

Nhưng người nào đó lại bá đạo trước sau như một.

Nếu như chỉ có hai người ở chỗ này, Phương Thê nhất định sẽ nổi giận.

Lúc này anh đang nuôi heo sao?

Càng mập càng tốt.

"Thiếu phu nhân, cô hơi gầy, chờ lần sau về nhà, tôi sẽ nấu canh bồi bổ cho cô."

Thím Vương nhìn nhìn Phương Thê, cũng hùa theo Doãn Văn Trụ nói.

Doãn Văn Trụ đắc ý hơn, "Em xem, Thím Vương cũng nói như vậy, ngoan, mau ăn đi."

Ngoan, ngoan cái đầu anh.

Xem cô như đứa bé sao?

Phương Thê trợn mắt nhìn Doãn Văn Trụ, há mồm ăn tiếp.

Nhìn vẻ mặt Phương Thê, Doãn Văn Trụ lại cảm thấy rất vui vẻ.

"Lúc này