ng rất nặng, nhưng đã một tháng rồi, cũng đã lành
rất nhiều, chỉ có hơi đau tý thôi.
Nhưng cô cũng không nói thêm gì nữa, yên lặng ở một nơi nhìn anh dọn.
Thật ra thì anh rất nghiêm túc, tuy không phải là gấp rất gọn.
Cứ nhìn như vậy, ánh mắt Phương Thê đột nhiên bị hấp dẫn bởi một đồ vật.
Đây là chiếc khăn hình vuông từ trong góc rơi ra ngoài, một chiếc khăn vuông rất bình thường.
Cô cảm thấy nhìn quen mắt, là bởi vì cô đã từng có
qua chiếc khăn tay này, hơn nữa ấn tượng của chuyện kia cũng quá khắc
sâu rồi.
Nghĩ tới đây, Cô không khỏi hỏi: "Chiếc khăn vuông kia ——"
"Cái này?"
Doãn Văn Trụ nhặt chiếc khăn vuông trên đất đưa cho Phương Thê, "Anh cũng không biết ở đâu ra."
Đây rõ ràng là đồ của phụ nữ, khi nào anh đã đặt ở đây?
Hơn nữa cũng không phải là Hạ Sơ.
Phương Thê nhận khăn vuông, đáy lòng cũng là hơi chấn động.
Loại khăn vuông này rất bình thường, nhưng cô từng thêu lên một chữ Thê trên một góc.
Không tại sao, chỉ vì đây là món quà sinh nhật cuối cùng cha cô tặng cho cô.
Và là quà lúc sinh nhật 12 tuổi.
Cô vẫn cẩn thận cất kỹ từng li từng tí, cất kỹ không phải quà tặng cho mình, mà là một ít phần tình thương của cha.
Một phần ấm áp và hạnh phúc không còn nữa.
Mà ở một góc, bỗng nhiên có thêu một thê chữ.
Hơn nữa cô nhận ra được là mình thêu, bởi vì thêu thành xiêu xiêu vẹo vẹo.
Nhưng chiếc khăn bị mất này làm sao lại có thể xuất hiện ở Doãn Văn Trụ nơi này?
Đêm hôm đó, cô không muốn nhớ lại nữa, khăn vuông đúng là ở đêm đó mất đi.
Cô đã từng hỏi qua Tần Tiêu Nhiên, nhưng anh cũng không có nhìn thấy.
Tuy rằng không muốn nhớ lại đoạn ký ức đó, nhưng lần này Phương Thê vẫn thực sự cố nhớ lại mọi chuyện.
Càng nghĩ thì càng có một loại ý tưởng.
Mà loại ý tưởng thật là làm cho người ta kinh hãi.
Doãn Văn Trụ nhìn Phương Thê cầm chiếc khăn vuông kia ngẩn người, có chút kỳ quái hỏi: "Thê Thê, làm sao vậy?"
Vật này hẳn mấy năm trước rơi ở trong góc đi.
Hơn nữa nhìn dạng này, hình như là mười mấy năm trước .
Đây rốt cuộc là ở đâu ra?
"Doãn văn, có phải sáu năm trước anh đã cứu một cô gái không?"
Phương Thê do dự một lúc, mở miệng hỏi.
Nếu như không hỏi, Cô sẽ khó chịu .
"Sáu năm trước?"
Doãn Văn Trụ suy nghĩ một chút, lúc này mới nói:
"Đúng rồi, anh biết chiếc khăn này từ đâu ra rồi. Sáu năm trước, anh
uống say, vừa lúc đi ngang qua một ngõ nhỏ, sau đó bắt gặp có mấy người
đang muốn cưỡng dâm một cô gái. Anh liền vừa vặn lấy mấy người đó trút.
Sau tay lại bị thương, liền cởi chiếc khăn trên cổ cô gái đó xuống để
băng vết thương lại. Có thể Thím Vương rửa sạch để lại."
Đoạn thời gian đó, Doãn Văn Trụ rất suy sút, bởi vì Hạ Sơ rời anh đi.
Anh thường uống rượu, sau đó đánh nhau, giống như taekwondo gì đó, cũng là khi đó học được.
Nói tới chỗ này, anh lại có chút kỳ quái, "Thê Thê, làm sao em biết chuyện sáu năm trước của anh?"
Phương Thê đã sớm ngây dại.
Dĩ nhiên là thật.
Sáu năm trước, người cứu cô thực sự là Doãn Văn Trụ.
Mà không phải là Tần Tiêu Nhiên.
Ban đầu lúc tỉnh lại, thấy người là Tần Tiêu Nhiên, Cô liền cho rằng là Tần Tiêu Nhiên cứu
Nhưng bây giờ suy nghĩ một chút, trên người Tần Tiêu Nhiên một chút vết thương cũng không có.
Này căn bản rất không có khả năng.
Nhưng lúc đó cô căn bản không nghĩ tới chuyện này, một lòng liền cho rằng Tần Tiêu Nhiên cứu cô.
Như vậy ——năm năm nay cô nhẫn nại và báo ân vì cái gì?
Cô rất rõ ràng, thích Tần Tiêu Nhiên cũng là bởi vì muốn báo ân, cho nên mới đến gần anh, tiến tới thích.
Nhưng không nghĩ tới cô sai rồi.
Nhưng bây giờ biết, hình như đã không còn liên quan gì nữa.
Thời gian 5 năm, Cô thật sự từng thích qua Tần Tiêu Nhiên, nhưng bây giờ đã phai nhạt đi rất nhiều.
Bị thương quá nhiều, đến cuối cùng trở nên chết lặng.
Trời cao dường như đã chơi cô một vố thật lớn.
"Thê Thê, em làm sao vậy?"
Doãn Văn Trụ ngồi xuống bên người Phương Thê, có chút lo lắng nhìn cô.
Phương Thê lại lắc đầu nói: "Không có gì, chỉ là nhớ đến một chút chuyện đã qua."
"Có tâm sự gì nhớ nói ra, không cần để trong lòng buồn bực, biết không?"
Doãn Văn Trụ nói với vẻ bá đạo.
Phương Thê gật đầu, "Ừ, em biết rồi."
Lúc này Doãn Văn Trụ mới trở về tiếp tục dọn đồ, cũng không hỏi đến chuyện vừa rồi.
Ở trong ấn tượng của anh, đây là một chuyện nhỏ sớm đã bị anh quên đi từ lâu.
Phương Thê cũng không nói thêm gì, chỉ là đem chiếc khăn đó cất lại.
Không nghĩ tới, duyên phận giữa cô và Doãn Văn Trụ từ sáu năm trước đã bắt đầu rồi.
Một tháng ở bệnh viện, tuy rằng cô nói với bản thân rằng hãy cô kiềm chế, không cần đắm chìm trong sự dịu dàng của anh.
Nhưng có đôi khi vẫn không cách nào kiểm soát được.
Một tháng trong sự ấm áp, khiến cô bắt đầu quên mất quyết định ban đầu, rời đi.
Nhưng lúc này thì sao?
Cô để tay lên ngực tự hỏi chính mình, cô có còn muốn rời nơi này không?
Phương Thê cảm thấy mình thật sự không biết.
Cô mới biết hình như mình có chút thích anh.
Những năm nay, từ đầu đến cuối đều cô đơn một mình, không có ai quan tâm, không có ai chăm sóc.
Mà trong một tháng này, anh cho cô quá nhiều những thứ cô đã không dám hy v