Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327474

Bình chọn: 9.00/10/747 lượt.

i, nhưng đã sớm không có năng lực kia, chẳng qua là mang theo chút bất lực kêu: "Doãn Văn Trụ."

"Gọi anh Trụ."

Anh lại hôn lên môi của cô, nói mang theo sự hấp dẫn.

Cô lại chỉ là lắc đầu.

Thấy cô như thế, tay của anh ác ý chạy lên vùng mẫn cảm của cô.

"Doãn Văn Trụ, đừng."

Thật khó chịu.

Cô đè tay của anh lại, không muốn anh tiếp tục.

Nhưng lại không cách nào ngăn nổi anh, chỉ có thể mặc cho anh tiếp tục trêu đùa.

"Ngoan, gọi anh Trụ, nếu không sẽ rất khó chịu."

Lần lượt ở bên tai của cô mê hoặc, lần lượt ác ý trêu đùa.

Đến cuối cùng, Phương Thê không chịu nổi nữa, gần như mang theo tiếng khóc kêu lên: "Trụ, trụ, đừng như vậy,

Thật sự rất khó chịu.

Doãn Văn Trụ vừa lòng hôn lên môi cô, sau đó mới tiếp tục đi xuống.

Trong khoảng thời gian ngắn, cảnh xuân cả phòng.

Anh đối với cô rất dịu dàng, nhưng sau khi đợi xong việc, Phương Thê vẫn cảm thấy mệt chết đi, mệt đến một chút hơi sức

cũng không có.

Chỉ có thể cả người co rúc ở trong ngực anh.

Doãn Văn Trụ thật ra thì rất muốn làm một lần nữa.

Nhưng khi nhìn vẻ mặt mệt mỏi nằm trong ngực anh, cuối cùng không đành lòng, chỉ có từ bỏ.

Cũng nhịn lâu như vậy, cũng không để ý nhất thời.

Về sau còn có thời gian, bọn họ còn nhiều thời gian.

"Thê Thê, mệt lắm sao?"

Doãn Văn Trụ gạt tóc trên trán Phương Thê ra, ở trên trán cô nhẹ nhàng hôn một cái.

Anh như không dùng nhiều sức lắm.

"Doãn Văn Trụ, anh còn hỏi."

Phương Thê đưa tay đập một cái vào lồng ngực của anh mới nói.

Tuy rằng anh rất dịu dàng, tuy chỉ có một lần, nhưng lần này lại quá lâu rồi.

"Xem ra anh phải kêu Thím Vương bồi bổ em thật nhiều vào, ừ, em quá gầy yếu rồi."

Doãn Văn Trụ rất nghiêm túc một bên nói.

"Doãn Văn Trụ."

Người này thật là ——

"Thê Thê, lại không ngoan, vừa bảo em gọi gì? Nếu nói nữa anh sẽ làm thêm lần nữa."

Anh lại gần cô, uy hiếp lại nở nụ cười.

Vốn là giọng nói lười nhác bởi vì chuyện vừa rồi mới mang theo mấy phần khàn khàn, càng nhiều là sự hấp dẫn.

Người này mỗi lần cũng dùng chuyện này uy hiếp cô, thật xấu.

Phương Thê thật sự là quá mệt mỏi, cũng không muốn cùng anh tranh luận nữa.

Bây giờ cô thật sự muốn ngủ.

Doãn Văn Trụ nhìn cô cực kỳ mệt mỏi, cũng không còn trêu cô nữa, đưa tay ôm cô dịu dàng nói: "Ngủ đi."

Khi cơm nước xong, cuối cùng cũng không thấy Phương Thê.

Thế cho nên Thím Vương bắt đầu quở trách Doãn Văn Trụ.

"Thiếnhà họ Âu, thiếu phu nhân mới vừa bị thương, làm sao cậu có thể ép buộc như thế?"

Doãn Văn Trụ Dĩ đã quen phong cách Thím Vương dũng

mãnh, ngược lại nói: "Vâng, Thê Thê quá gầy rồi, Thím Vương cần phải bồi bổ cho cô ấy nhiều vào."

Doãn Văn Thận nghe cuộc nói chuyện của bọn họ, ở một bên nhịn không được nữa liền ho nhẹ. "Lão gia, ngài cũng là người từng trải, thì làm gì phải thẹn thùng? Chẳng lẽ ngài không muốn bồng cháu?"

Thím Vương vẫn thẳng thắn trước sau như một.

Bồng cháu?

Doãn Văn Trụ nghe vậy, chợt sáng tỏ thông suốt.

Có lẽ với cô ấy sinh một đứa bé không tồi đấy.

Đứa con của hai người.

"Thím Vương, cho nên thím nhớ bồi bổ cô ấy nhiều hơn, biết không?"

"Biết, thiếu phu nhân quả là quá gầy, Thím Vương

tôi nhất định sẽ đem thiếu phu nhân nuôi thành trắng trẻo mập mạp,

thiếnhà họ Âu cũng phải cố gắng, tôi chờ bồng tiểu thiếnhà họ Âu đấy."

Vì vậy ở Phương Thê không biết tình hình gì, số mạng của cô liền bị quyết định như vậy rồi.

Cho tới sau này cô thấy những chén bổ canh của thím Vương liền sợ hãi.

==========

"Lạc Ương, công trình này chú phải xem cẩn thận một chút."

Doãn Văn Trụ ký xong tên, đem một phần tài liệnhà họ Âuo cho người đàn ông trước mắt.

"Vâng, tôi hiểu."

Lạc Ương gật đầu

Đây là trợ lý Doãn Văn Trụ mới đề cử lên, dáng dấp lị ch sự ôn hòa, nhưng xử lý công việc thì đâu ra đó.

Trong một tháng này, phần lớn chuyện của Doãn Văn Trụ, anh đều sắp đặt vào chuyện có con.

Từ trước đến giờ Doãn Văn Trụ lo liệu nguyên tắc

dùng người hợp lý, cho nên ở một lần trong dự án marketing đã phát hiện

tài năng của Lạc Ương, sau liền đề xuất ra.

Lúc đầu, rất nhiều người không phục.

Nhưng sau khi biết năng lực của Lạc Ương, những tiếng phản đối đã tan biến.

Cường độ công việc cao không phải là người nào cũng có thể đảm nhiệm được.

Sau khi Lạc Ương lui ra ngoài, Doãn Văn Trụ nhìn thời gian, đã qua giờ tan sở.

Sau chuyện lần kia, anh đã thẳng thừng cảnh cáo Âu Nhã Nhi.

Cho nên mối quan hệ với nhà họ Âu cũng triệt để tan vỡ.

Cái công trình này, nhà họ Âu cũng có lòng tranh

đoạt, vì phòng ngừa bọn họ âm thầm ra tay, những ngày này anh đều rất

khuya mới trở về.

Chỉ là bên thành phố A kia ngược lại không có động tĩnh gì.

Cũng không còn phái người tới đuổi giết Phương Thê nữa.

Nhưng bình tĩnh đến vậy, ngược lại làm cho người ta cảm thấy lo lắng.

Chỉ là người phụ nữ của Doãn Văn Trụ anh, tuyệt đối không cho phép bất kỳ a

Nghĩ tới đây, anh muốn trở về nhà thật nhanh.

Rời phòng làm việc, đi ô-tô một đường trở về nhà.

Đến phòng, lại không nhìn thấy cô gái nhỏ bé kia, chỉ có thể đi hỏi Thím Vương, "Thím Vương, Thê Thê đâu?"

"Thiếu phu nhân và lão gia ở trong thư phòng đánh cờ đấy."

Thím Vương hướ


Duck hunt