Duck hunt
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327574

Bình chọn: 10.00/10/757 lượt.

nh mang đi cho anh, thuận tiện cho anh một ngạc nhiên.

"Thiếu phu nhân, chờ Lão Vương trở lại hẳn đi."

Thím Vương từ trong phòng bếp đi ra.

Hôm nay Doãn Văn Thận ra ngoài, cho nên Lão Vương cũng đi theo.

Trong nhà có xe, nhưng Phương Thê lại không biết lái.

"Tôi tự đi, được rồi."

Nhiều năm cũng qua như vậy, Phương Thê đương nhiên sẽ không vì đột nhiên được chiều chuộng lại ỷ vào.

Chẳng qua là cảm giác có người quan tâm thật tốt.

Rõ ràng vết thương đã tốt hơn rất nhiều, nhưng bọn

họ vẫn là không yên tâm, luôn không để cô làm cái này, không cho cô làm

cái kia.

"Được rồi, thiếnhà họ Âu thấy cô sẽ rất vui vẻ."

Thím Vương cười trộm nói.

Phương Thê cười ra cửa, trong khoảng thời gian này, cô đã suy nghĩ thông suốt.

Sợ hại rụt rè lại không phải là tính tình của Phương Thê, nếu thích, như vậy phải ra sức thực hiện thôi.

Tổng so về sau hối hận sẽ tốt hơn.

Cô chưa nói với anh, cô thích anh.

Cho nên hôm nay, Cô sẽ nói.

Sai người cùng nhau qua những ngày tháng vui vẻ.

Nghĩ tới lời nói tối qua của anh, trên mặt Phương Thê lại hiện lên nụ cười tươi.

Đứa con của hai người bọn họ sao?

Phương Thê đón taxi đến công ty Doãn Văn Trụ, nhưng đến nửa đường lại kẹt xe.

Phương Thê nhìn giờ, lại nhìn đoàn xe thật dài trước mặt, cô quyết định chính mình đi.

Dù sao cũng không xa, hơn nữa trong khoảng thời gian này cô đều không có vận động, cũng nên vận động một chút.

Vì vậy trả tiền xuống xe, xách theo đồ đi về phía tập đoàn Doãn văn, trên mặt nụ cười không che giấu được.

Trên đường, người đi lại rất nhiều, vẫn như lúc ban đầu vội vàng mà qua.

Nhưng có lẽ là tâm tình tốt đi.

Bây giờ Phương Thê nhìn những người khác cũng cảm thấy rất hạnh phúc.

"Nhường một chút —— nhường một chút ——"

Sau lưng truyền đến một giọng nói, loáng thoáng cảm thấy quen thuộc.

Phương Thê vừa lui qua một bên, sau đó đã nhìn thấy một người đàn ông toàn thân màu đen từ bên người cô chạy qua.

Anh chạy mấy bước, lại đột nhiên lui về trước mặt Phương Thê, kéo tay cô bỏ chạy.

Cái tình cảnh này, còn có người này.

Phương Thê chợt nhớ ra rồi.

Lúc ở thành phố C cũng xảy ra chuyện như vậy.

"Bệnh thần kinh, tại sao lại là anh?"

Làm sao anh lại một mực có người đuổi theo, hơn nữa còn từ thành phố C đến thành phố H.

Rốt cuộc anh làm cái gì?

Hơn nữa tại sao anh lại muốn kéo cô cùng nhau chạy, thật sự không giải thích được.

Tư Mị quay đầu lại, hướng Phương Thê cười, "Hi, thì ra cô còn nhớ rõ tôi à."

Cô gái này, thì ra là ở thành phố H.

Không trách được ở thành phố C anh không tìm thấy cô.

Nhưng hôm nay ở chỗ này gặp gỡ cô, cũng xem là ý trời.

"Anh buông tay."

Lúc này cô không có thời gian ở đây dây dưa với anh.

"Không buông."

Tư Mị vẫn như trước đáng đánh đòn.

"Anh có bệnh à?"

Làm sao lại luôn cố tình gây sự?

Cô còn phải đưa cơm cho Doãn Văn Trụ, cuối cùng thì anh muốn lôi cô chạy đến khi nào.

"Bị cô đoán đúng."

Tư Mị lại nở nụ cười rực rỡ

"Tôi có việc, anh buông tay không?"

Phương Thê nói.

"Ơ, hôm nay cô không nhéo tôi, không đá tôi?"

Tư Mị nói có chút nghi ngờ: "Hay là lương tâm cô đã phát hiện, biết làm như vậy là không đúng?"

"Được, lần trước thật xin lỗi, anh có thể buông tay không?"

Phương Thê cũng không muốn cùng anh ở đây cải vã, định nói xin lỗi.

Lần trước, tâm tình cô vốn không được tốt, cho nên mới làm thế.

Hơn nữa vốn chính là anh ta không đúng.

Nhưng cô cũng không muốn so đo.

"Không được."

Tư Mị không chút nghĩ ngợi từ chối.

"Anh cái người này——"

Phương Thê lại muốn mắng chửi người rồi.

Làm sao lại có người vô lại như vậy.

Tùy tùy tiện tiện lôi kéo người xa lạ bỏ chạy.

"Mắng chửi đi, tôi không ngại, có phải còn muốn bấm số 114 bệnh viện kiểm tra bệnh thần kinh không."

Tư Mị vẫn cười nói.

Cái gì, anh ta căn bản là còn ghi hận chuyện lúc trước.

Người này chính là keo kiệt lại khốn nạn.

Chỉ là Phương Thê cũng biết, mình càng nói, đoán chừng anh ta càng mạnh miệng hơn.

Vì vậy định không lên tiếng.

Chạy một đoạn đường như vậy, ngược lại Tư Mị lại dừng lại.

"Tại sao không nói chuyện?"

Vậy thì tuyệt không thú vị.

Phương Thê xoay người rời đi, rồi lại bị Tư Mị kéo tay.

"Ơ, đây là cái gì?"

Phương Thê cúi đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện ra canh rau đều bị đổ ra.

Cô không khỏi ngẩng đầu trừng Tư Mị, đều do anh, cũng không biết bây giờ món ăn này thành cái dạng gì rồi.

Làm sao cô lại xui đến vậy, gặp anh ta.

"Hình như là thức ăn đi."

Tư Mị đoạt lấy vật trong tay Phương Thê, nhếch miệng cười với cô, "Vừa lúc tôi đói bụng, liền đem đồ của cô giải quyết luôn."

Phương Thê còn chưa kịp mở miệng, anh lấy đồ trên đất ra, liền ăn.

"Anh ——"

Người này khiến người ta dở khóc dở cười.

Anh có biết ở đây là trên đường cái phải không, người qua đường đều nhìn anh.

Hơn nữa anh không phải đang chạy trốn trên đường sao?

Còn rãnh rỗi ở chỗ này ăn cơm?

Mấu chốt nhất chính là, cô đồng ý để cho anh ăn chưa?

Thật sự không giải thích được.

Quên đi, hôm nay muốn cho Doãn Văn Trụ phần ngạc nhiên nhưng đã bị nhỡ rồi, Phương Thê cũng không muốn đi tập đoàn Doãn văn.

Cô xoay người liền muốn rời đi, lại bị Tư Mị