Duck hunt
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327925

Bình chọn: 8.5.00/10/792 lượt.

xung quanh cũng nhìn sa

Phương Thê cảm thấy mất thể diện.

Tần Tiêu Nhiên này say chết thì say chết đi, tại sao lại tỉnh lại?

Đi tới bên cạnh anh, cô thấp giọng hỏi: "Anh tìm em tới đây có chuyện gì? Em xem anh uống say rồi, nếu không em tiến anh về."

Tần Tiêu Nhiên đưa tay choàng lên vai Phương Thê, cười nói: "Thê Thê, em cũng uống một ly với anh đi."

Vốn là muốn cùng anh nói rõ ràng, nhưng dáng vẻ lúc này của anh, nói gì cũng không có tác dụng.

Sớm biết sẽ không tới.

"Tần Tiêu Nhiên, anh tỉnh táo một tý."

Phương Thê vẫn như cũ thấp giọng nói.

Tiếng Tần Tiêu Nhiên quá lớn, có vài người cứ nhìn nơi này, cứ như xem trò vậy.

Quán bar này rất cao cấp, có rất nhiều người tới nơi này để bàn chuyện làm ăn.

Cho nên dù bây giờ là ban ngày, nơi này cũng không thiếu người.

Còn có chút người, Phương Thê đã gặp qua, trước kia đã từng hợp tác với Tần thị.

"Thê Thê, em không phải rất thích anh sao?"

Tần Tiêu Nhiên lại ôm Phương Thê, hét lên.

Phương Thê rất muốn một quyền đánh anh ta ngất đi.

"Tần Tiêu Nhiên, anh câm miệng lại."

Lúc này cô chỉ muốn dẫn anh đi ra ngoài, tìm chiếc taxi nhét vào.

Sau đó trực tiếp về nhà.

Cô không nên mềm lòng, lại càng không nên đến.

Phương Thê muốn đỡ Tần Tiêu Nhiên dậy, nhưng Tần Tiêu Nhiên không theo, đưa tay ra vừa muốn đem Phương Thê kéo vào trong ngực.

Phương Thê không để ý, chỉ nghĩ sớm một chút dẫn anh rời đi.

Đã đến nước này rồi, ném anh ở lại nơi này, cô không làm được.

Cô còn chưa kịp dìu Tần Tiêu Nhiên, người đã bị kéo vào một lồng ngực khác, ngay tiếp theo Tần Tiêu Nhiên cũng té lên người cô.

Cái ôm này rất quen thuộc, cho dù không quay đầu lại cô cũng biết là ai.

Trong khoảng thời gian này, là người này vẫn ôm cô, mang đến ấm áp cho cô.

Nhưng tại sao lại ở nơi này đụng phải?

Bây giờ Phương Thê hơi hối hận, mình tại sao lại có thể đồng ý với Tần Tiêu Nhiên tới nơi này.

Người phía sau vẫn chưa mở miệng, mà Tần Tiêu Nhiên đè ở trên người khiến cô cảm thấy rất khó chịu.

Cô đưa tay muốn đẩy Tần Tiêu Nhiên ra, nhưng Tần

Tiêu Nhiên lại té về phía sau, dưới tình thế cấp bách, cô chỉ có thể đưa tay kéo anh ta một cái.

Mà trong giây lát này, Tần Tiêu Nhiên lại ngả về người cô.

Người phía sau cuối cùng mở miệng, không có dịu dàng lại vô lại như mấy ngày nay, chỉ lãnh đạm lười nhác như lúc ban đầu.

Tiếng kêu như thế, khiến tim Phương Thê ngừng đập.

Cô đem Tần Tiêu Nhiên trở về băng ghế, quay đầu nhìn Doãn Văn Trụ.

"Trụ, em ——"

Cô muốn nói gì, nhưng khi nhìn đến cặp mắt lãnh mạc của Doãn Văn Trụ, thì cái gì cũng nói không nên lời.

Nói gì?

Nói Tần Tiêu Nhiên gọi điện thoại, cô mới đến đây sao?

Cô không lên tiếng, Tần Tiêu Nhiên lại lên tiếng,

"Doãn Văn Trụ, tin chưa, anh xem, Thê Thê tới, lúc này biết người em ấy

thích là tôi đi."

Anh đã ở nơi này từ lâu?

"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"

Phương Thê lên tiếng hỏi.

Doãn Văn Trụ nhìn cô, cười như không cười, "À, chỉ

là một cuộc cá cược, anh ta gọi điện cho em, xem em có tới không. Anh ta nói sẽ tới, anh nói sẽ không, cho nên anh thua."

Anh tới nơi này là bàn chuyện làm ăn, nhưng lúc vừa tiến đến, lại đụng phải Tần Tiêu Nhiên.

Tần Tiêu Nhiên khi đó đã hơi say, nhìn đến anh lại tiến lên khiêu khích.

Nói Phương Thê thích là anh ta, vẫn thích anh ta, thích anh ta đã năm n

Doãn Văn Trụ cũng không để ý tới anh ta, không thèm để ý tới sự tồn tại của anh ta, hơn nữa lần buôn bán này rất quan

trọng, cho nên anh cũng không có thời gian để ý tới anh ta.

Anh chỉ nghe được Tần Tiêu Nhiên nói ở phía sau anh: "Tôi gọi điện thoại cho Thê Thê, em ấy nhất định sẽ tới."

Anh cũng không trả lời anh ta.

Trong lòng cũng không nắm chắc.

Anh tự nói với mình, Phương Thê sẽ không tới.

Nhưng nghĩ tới lúc ban đầu, nghĩ đến sự bắt đầu của hai người, anh lại không nắm chắc rồi.

Phương Thê là vì Tần Tiêu Nhiên mới đáp ứng gả cho anh, hơn nữa cô ấy chưa từng nói thích anh.

Anh không nghĩ tới sẽ có lúc mình không có lòng tin chính mình.

Nhưng kết quả là cô ấy thực sự tới.

Tần Tiêu Nhiên gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy lại thật sự tới.

Doãn Văn Trụ cảm giác tim mình rất đau, anh biết mình ghen với Tần Tiêu Nhiên.

Năm năm, rốt cuộc có thể cố chấp thế nào, khiến cô ấy đợi anh ta năm năm.

Mình đối với Hạ Sơ, cũng chỉ tìm kiếm trong hai năm.

Ở giờ phút này, anh hiểu được, mình thật sự thích Phương Thê, không phải bởi vì Hạ Sơ mà thích cô.

Nhưng khi anh hiểu được rồi, kết quả lại khiến anh thất vọng.

Tay bỏ trong túi, lòng bàn tay nắm thật chặt chính là chiếc nhẫn anh mua nghĩ sẽ tặng cho cô.

Lúc đụng phải Hạ Sơ, anh do dự có muốn tối nay cho cô không.

Nhưng bây giờ dường như không cần thiết nữa.

"Trụ, không phải anh nghĩ như vậy."

Phương Thê đưa tay kéo cánh tay Doãn Văn Trụ lại.

Cô biết anh hiểu lầm.

Cô thật sự không nghĩ tới sẽ trùng hợp như thế, cũng không nghĩ đến Tần Tiêu Nhiên sẽ làm như vậy.

Anh rốt cuộc muốn thế nào?

Khi đó, rõ ràng hừ nhẹ rời đi.

Cô không muốn anh hiểu lầm.

"Anh còn có chuyện."

Doãn Văn Trụ đẩy tay Phương Thê ra, đi về nơi khác.

Mới vừa rồi ở trong phòng bàn chuyện làm ăn, lòng

không