kéo tay.
"Thức ăn rất ngon, vậy chuyện lần trước tôi liền tha thứ cô."
"Vậy cám ơn anh a, có thể buông tay tôi ra không?"
Phương Thê cũng lười cùng anh so đo, lúc này chỉ muốn nhanh một chút rời khỏi anh ta.
Cảm giác gặp anh không phải là chuyện tốt.
"Chơi với cô rất vui, chúng ta làm bạn bè đi, tôi tên là Tư Mị."
Tư Mị đi tới trước mặt Phương Thê, cười hì hì nói.
"Bạn bè vẫn là miễn đi."
Cô cũng không muốn cùng anh nhấc lên quan hệ gì.
Nhìn anh ta vẫn bị người đuổi theo, chính xác không có chuyện gì tốt.
"Cô tên là
Tư Mị lại hoàn toàn không để ý tới sự từ chối của cô, tiếp tục hỏi.
"Này, rốt cuộc anh có nghe hiểu tiếng người không?"
Phương Thê cũng tức giận, người này làm sao lại như vậy.
Những chuyện hôm nay chuẩn bị, đều xem như bị anh ta đạp hư rồi, bây giờ còn nói muốn làm bạn.
Bọn họ là người xa lạ có được không?
"Lại tức giận? Đừng nóng giận nha, chính là muốn biết tên của cô mà thôi."
Tư Mị hoàn toàn không biết từ chối vì chuyện gì.
Lúc này, điện thoại của Tư Mị vang lên.
Anh lấy điện thoại di động ra nhìn một chút, lúc
này mới cười nói với Phương Thê: "Tôi có việc phải đi, lần sau lại tới
tìm cô chơi nha."
Phương Thê thấy anh buông lỏng tay, cũng không quay đầu lại đi rồi.
Lần sau, không bao giờ nữa nghĩ có lần sau đi.
Tư Mị nhìn bóng lưng rời đi của Phương Thê cười
cười, lúc này mới xoay người nói với một đám người mới vừa đuổi kịp phía sau anh đang thở hổn hển: "Trở về thôi. Mấy người càng ngày càng vô
dụng, lần nào cũng không bắt được tôi."
===============
Mà lúc này đây, Doãn Văn Trụ vừa lúc ở bên trong một tiệm Châu Bảo Hành chọn nhẫn.
Anh muốnua một chiếc nhẫn tặng Phương Thê, còn muốn cử hành một hôn lễ với cô.
"Cái này, còn có cái này, đều gói lại đi."
Trong khoảng thời gian ngắn chọn không được tốt lắm, anh dứt khoát đem hai cái đều mua.
Nhân viên bán hàng lễ độ mà đem hai chiếc nhẫn kim
cương gói lại, nói với vẻ mặt tươi cười: "Tiên sinh (cách gọi tôn trọng
đối với người trí thức), trả tiền ở bên này."
Không biết người nào may mắn như vậy, gả cho một người đàn ông vừa có tiền vừa đẹp trai?
Nhân viên bán hàng hâm mộ.
Doãn Văn Trụ trả tiền, vui rạo rực đem chiếc nhẫn
đặt vào trong túi, nghĩ tới hôm nay về sớm một chút, cho Phương Thê một
ngạc nhiên.
Anh đã quyết định rồi, chuyện hợp đồng cứ tính như thế.
Anh muốn ở chung với cô thật tốt.
Đi ra khỏi tiệm vàng bạc, lại gặp thoáng qua một cô gái.
Đi vài bước, anh không khỏi quay đầu lại.
Vừa lúc, cô gái kia cũng quay đầu qua.
"Trụ."
Cô dịu dàng kêu, giống nhau lúc trước cười yếu ớt nhẹ nhàng.
Bảy năm không thấy, Doãn Văn Trụ không nghĩ tới lại ở chỗ này thấy cô.
Hình như cô không thay đổi, giống như bảy năm trước.
Vẫn thanh thuần như vậy, dịu dàng như vậy, như một đóa b hợp mới mẻ.
"Sơ Nhi."
Doãn Văn Trụ lầm bầm khẽ gọi. Hai người cách nhau một khoảng, ánh mắt chuyên chú, làm như muốn đem thời gian bảy năm nhìn cho hết.
"Sơ Nhi."
Doãn Văn Trụ lại khẽ gọi một tiếng.
Đây là người phụ nữ đầu tiên của anh.
Hạ Sơ từ từ đi tới chỗ Doãn Văn Trụ, nhưng đến lúc gần tới anh thì chạy ra ngoài.
Doãn Văn Trụ dừng một chút, nhưng vẫn nhanh chóng đuổi theo.
Anh giữ tay cô lại : "Sơ Nhi."
Hạ Sơ lại chỉ lắc đầu, quay đầu lại nhìn anh nhưng trong ánh mắt chứa đầy sự khẩn cầu.
"Trụ, chúng ta xem như chưa từng thấy, được không?"
Giọng nói này, dịu dàng lại thê lương, làm cho người ta cảm thấy điềm đạm đáng yêu.
"Chúng ta đã gặp nhau, tại sao có thể làm như không thấy?"
Doãn Văn Trụ cũng không buông tay, cúi đầu ngắm cô : "Sơ Nhi, những năm nay em đã đi đâ
Anh đã tìm cô hai năm, nhưng vẫn không tìm được, cho nên mới bỏ qua.
Hai năm đó, anh trôi qua thật chán chường.
"Em ——"
Hạ Sơ mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
"Sơ Nhi."
Giọng nói của Doãn Văn Trụ mang theo phần uy hiếp.
"Trụ, trước tiên anh buông em ra được không?"
Hạ Sơ ngẩng đầu lên, nói.
Doãn Văn Trụ gật đầu, buông cô ra, nhưng cô lại quay người bỏ chạy.
Doãn Văn Trụ đuổi theo, nhưng cô rất nhanh đã lên taxi, đi mất.
Bảy năm rồi, bảy năm không thấy.
Anh không nghĩ tới vừa gặp mặt cô lại quay người bỏ chạy.
Doãn Văn Trụ tức giận, móc điện thoại ra, bấm số Quý Thư.
"Quý Thư, giúp mình tra Hạ Sơ đang ở nơi nào?"
"Hạ Sơ? Là Hạ Sơ sao?"
Bảy năm trước, khi còn thời đại học, Quý Thư đã gặp qua Hạ Sơ .
"Ừ, chính là cô ấy, cô ấy đã trở lại, mới vừa rồi bắt gặp cô ấy, nhưng cô ấy
Doãn Văn Trụ không hề dấu giếm nói.
"OK, nhưng Trụ, bạn có biết rõ mình thích người nào không."
Quý Thư nói xong liền cúp điện thoại.
Rốt cuộc thì thích người nào?
Doãn Văn Trụ sững sờ một chút.
Lúc này, anh lại phân không rõ.
Anh không nghĩ tới sẽ gặp lại Hạ Sơ.
Anh muốn cùng Phương Thê cứ trôi qua như vậy, nhưng suy nghĩ trước khi gặp lại Hạ Sơ.
Bây giờ Hạ Sơ đã trở về, như vậy rốt cuộc anh ——
Lúc này, điện thoại chợt vang lên.
Doãn Văn Trụ nhận điện thoại, là Lạc Ương, nhìn giờ giấc, cũng đến buổi chiều thời gian hẹn với người khác.
Vì vậy anh tạm thời không nghĩ tới nữa, tìm xe mình, rời đi.
====
Khi Phương Thê về đến n